Showing posts with label Tùy bút. Show all posts
Showing posts with label Tùy bút. Show all posts

Sunday, January 13, 2013

Tùy bút - Bờ vai điểm tựa





Mất cha rất sớm, tôi thấy mình chông chênh giữa cuộc đời. Cũng không có anh trai bên cạnh, tôi thích nương tựa vào cậu vào chú. Cậu thương tôi lắm nhưng rất nghiêm, tôi không dám lại gần. Chú cưng chiều tôi nhưng tánh tình xốc nổi, chú thường làm tôi đau vì những trò nghịch ngợm.

Rồi những ông cậu ông chú cũng lần lượt đi lấy vợ. Tôi tìm cảm giác an toàn ở những người bạn, người đàn ông nhiều tuổi hơn mình. Tôi tránh né những cậu bé non choẹt miệng còn hơi sữa, ngu ngơ chập chững.

Đàn ông phải từng trải phong sương thì tôi mới cho họ là đàn ông đúng nghĩa. Tôi thích những khuôn mặt góc cạnh bụi bặm, thích sự lăn lộn xông pha, thích tánh người trầm tĩnh, hành động nhiều hơn lời nói. Tôi tìm kiếm chân dung họ từ nhân cách, từ sự hiểu biết hơn là chức phận hay kiến thức. Tôi ghét sự phô trương, ghét cả sự tự ti giả tạo. Có quá nhiều học giả tự tôn, nhiều doanh nhân đấu của, có lẻ chính họ cũng không biết rằng, họ ! Những con rối trong đời.

Thể chất yếu đuối tôi sợ người ta ăn hiếp mình, nên trốn vào chiếc vỏ cứng như loài ốc mượn hồn.
Bản tánh nhạy cảm tôi sợ đời lường gạt, hay cố bao bọc mình trong chiếc vỏ bánh dửng dưng.
Quá đàn bà nên sợ mình sập bẫy đàn ông. Chỉ muốn mình mãi được làm cô bé.

Chiếc vỏ ốc có thể vỡ khi cọ sát.
Vỏ bánh dễ bị cháy khi quá lửa.
Và, cô bé một ngày cũng sẽ lớn.

Anh đã lẳng lặng trao bờ vai cho tôi. Bờ vai phong trần ấy mong che chở được tôi những khi trời trở cơn bảo tố, làm một chiếc dù để tôi khỏi ướt lạnh giữa cơn mưa. Anh ngồi yên hàng giờ cùng tôi ngắm ánh tà dương, thả hồn trôi theo những tình khúc, đếm nhạc mưa rơi tí tách bên thềm.

Mưa là tôi ? Hay mưa đã trong anh.

Anh chấp nhận làm chiếc bóng đi lặng lẽ bên cạnh đời tôi. Chỉ để được nghe tôi cười khúc khích...chỉ để thỉnh thoảng được hôn một bàn tay nhỏ bé run rẫy ướt mồ hôi. Hay để đắm hồn cùng tôi vào hương ngọc lan dìu dịu...

Tình cảm trong chúng tôi xuyên qua những cơn mưa, tiếng sóng vỗ dào dạt gọi bờ, màu biển khơi gọi mời sắc biếc...Là nỗi nhớ...là chờ đợi...là...vv... của tâm thức, một thế giới mà - chẳng có ai nắm bắt bao giờ.

Anh ơi ! Em thèm hương cà phê anh uống mỗi ngày,
nghe những bản nhạc do anh chọn lựa,
thích màu nắng nơi anh ở...
Thích một ngày làm việc từ rất sớm của anh,
thích những chiếc sừng gãy đi rồi mọc lại,
thích thái độ ồn ào bất nhất,
thích cả những nỗi im lặng đầy ý nghĩa từ anh.

Vì trên hết, anh chính là đàn ông như hiện thân của trăm ngàn đàn ông khác. Nhưng anh không làm bộ làm tịch dù có đôi chút ba hoa. Không thô kệch dã man dẫu có hơi háu thắng. Không tranh dành thiệt hơn dẫu có tí tham lam.

Chỉ có thánh mới hoàn hảo anh nhỉ ? Mà trước khi được phong thánh, họ cũng từng là đàn ông như anh vậy !

Với anh, em biết mình là một nỗi ám ảnh, sẽ thêm một nét chấm lặng vào đời anh, để anh luôn thấy mình bao dung hơn người khác. Để anh được hãnh diện vì anh cứng cõi hơn họ. Để anh lãng mạn hơn những kẻ tự cho mình lịch lãm phong lưu. Để anh còn biết yêu, biết khao khát, biết chờ và biết đợi.

Anh đã có mọi thứ mà vẫn không có em, phải không anh ?
Cũng như em có tất cả những thứ mà một người đàn bà bình thường cần có, chỉ thiếu mỗi anh thôi !

Nếu cuộc sống quá vuông tròn, ta chắc không làm nỗi một bài thơ.
Nếu cuộc đời mãi xuôi chèo mát mái chẳng ai cần quan tòa và bác sĩ.
Nếu bình minh rất dài ai còn biết tiếc những hoàng hôn.
Nếu đàn bà trên đời đều đẹp, đều dịu dàng mực thước, thì ai mơ đến em ngoài anh ?

Cần và đủ ! Đó chính là chúng ta, anh có nghĩ vậy không ?

Em mong rằng, mình mãi mãi là cô người yêu bé nhỏ, nhỏ xíu xiu xiu để được nằm gọn trong lòng bàn tay anh, ngủ ngoan trong tim anh, và mãi thơm trong hồn anh.

Đừng bắt em bước ra khỏi trang thơ anh nhé ! Em sẽ chết mà không kịp vẫy tay từ biệt anh.

Em có một ước nguyện này thôi nè. Nếu có thể gặp anh một ngày...sẽ bắt anh cởi áo...để em được một lần...cắn...thật mạnh vào bờ vai bên phải của anh. Cắn cho tới khi vai anh bật máu...và nếu anh có đủ sức để chịu đựng ( mà không chết ). Em sẽ cố cắn thành một vết sẹo có mẫu tự đầu tên em. Một vết sẹo sẽ không bao giờ nhạt phai. Lỡ một ngày khi anh già yếu, mắt kém lèm nhèm thì vẫn sờ được nó, để suốt đời này anh phải đau đáu nhớ em. Nhớ đến hết kiếp này rồi sang kiếp khác, kiếp khác nữa...

Em chẳng cần gì hơn thế đâu ! Chỉ một bờ vai anh thôi...một bờ vai thầm lặng...ẩn nhẫn...mang dấu ấn của chỉ riêng em.

Với anh em sẽ không bao giờ có tuổi, sẽ mãi mãi xinh đẹp ngây thơ hoài như thời áo trắng ngập tràn mộng mơ.

Với em anh không cần phải tiếc những hoàng hôn, không sợ bóng đêm, không nãn lòng trước sóng gió bão dông. Mãi mãi anh là người đàn ông mẫn cảm, can trường nhất, giàu có nhất, và nhân ái nhất.

Anh sẽ không bao giờ bị bí đề tài...em thích anh viết nữa...viết nữa về những hoài niệm dấu yêu...những cơn mưa đậm màu ký ức...nồng nàn hơn những nhớ và thương. Chữ thương hợp với chúng ta nhất, đạo đức nhất, và bổn phận nhứt.

Bởi chỉ từ câu thơ con chữ, em mới thật là em, mới thuộc về anh... dám hôn anh...và cầm tay anh dạo biển mỗi chiều.

Nơi em ở chỉ cách biển có 10 phút, mà xa anh nữa quả địa cầu.
Em chỉ đáng tuổi em út anh thôi...mà gần anh trong hơi thở. Chỉ cần bàn tay của em thôi phải không anh ? Đủ để anh nắm giữ cả cuộc đời này mà chẳng cần phải tiếc nuối điều chi. Để anh cứ mãi là đàn ông mà không bao giờ thành thánh.

Bờ vai anh êm lắm, vừa ấm lại ngập hương cà phê. Tựa đầu vào vai anh, em lắng nghe tiếng trùng dương gọi bờ... thác đổ ào ào chiều Đà Lạt mù sương... tiếng nhạc mưa êm êm ru giấc...tiếng loài sói hoang gọi đàn...tiếng bầy chim xa tổ vọng ngàn...tiếng loài ong ve mật...Và ! Em còn nhìn thấy những giàn bầu giàn mướp lủng lẳng trái xanh rờn...

Riêng tiếng của trái tim em thì anh cần lắng lòng để được nghe thật rõ...bởi điều gì ở em cũng thật nhỏ , thật mong manh.
Em đã nhắm mắt lại rồi, anh đừng nhúc nhích nha ! Em sẽ giật mình...sẽ thoảng thốt sợ mất một bờ vai...mà em biết mình suốt đời còn mượn...

Anh ơi ! Em đang nhìn thấy cả một vạt rừng...ngan ngát xanh !

Mưa phố núi 22-9-2012
 

Saturday, November 24, 2012

Tùy bút - Mùa ỔI

                                                          

                                                                     MÙA ỔI

         Cali đang bước vào thu, mùa ổi - ổi Cali rất ngon ! Có lẻ vì hợp thổ nhưỡng. Đa số gia đình Việt Nam nào ở vùng quanh Little Sài Gòn cũng đều trồng một vài cây ổi .

           Cây ổi vốn dễ trồng ,tàng cây cũng không to lắm,rất dễ chăm sóc ,trái lại rất sai .Một cây ổi trồng từ hạt phải mất từ bốn đến năm năm mới cho trái . Nếu ra vườn ươm mua một cây chiết nhánh khoảng 100 đô đem về trồng xuống đất . Một năm sau đã cho quả lai rai .

           Đa số đàn ông con trai không thích ăn ổi đâu nhỉ  ? Chỉ có bọn đàn bà con gái chúng em là mê ổi thôi .Cali có ba loại trái cây được cho là đặc sản : ổi ,hồng giòn và táo tàu .Với riêng bản thân tôi , ổi  xếp vị trí số một .

            Tôi thích ổi bởi hương vị thơm ngon , cây ổi trước đây chỉ có ở các nước Châu Á . Nay rất nhiều quốc gia đang nghiên cứu về nó ,bởi dược tính chiết xuất từ trái ổi .

            Các con tôi thích ăn ổi chín, hơi mềm ngọt đậm đà . Ngày nào tôi cũng rửa sạch 5-6 quả , cứ để nguyên vỏ cắt nhỏ thành múi như múi cam , khoét bỏ ruột rồi bỏ vào từng bọc Ziploc nhỏ . Các cháu đi học về có cái mà nhâm nhi -ngon -thơm miệng lại nhuận trường.

              Tôi thích ổi còn hơi xanh ,giòn , chua chua mới đã . Ngày nào tôi cũng lai rai 2 trái lớn hoặc 3-4 trái nhỏ . Bí quyết của sắc đẹp đấy nha các bạn ! Mỗi năm đến mùa ổi tôi thường sút vài ba ký lô . Ăn ổi nhiều khiến bụng no không thèm ăn những thứ lặt vặt khác , giảm bớt cơm vì thế mà ốm bớt . Da dẻ tôi cũng sáng sủa hơn .

               Tôi thấy nhiều người ăn ổi cả ruột lẫn hột . Đồng ý là ruột ổi mềm ngon , nhưng lẫn nhiều hột ổi rất hại cho bao tử và ruột .Ăn nhiều sẽ dẫn đến táo bón , tắc ruột .

             Có nhiều người còn ghét ổi nữa ! Có lẻ bởi nó tầm thường quá , hay nó không đủ ngon ngọt như hồng như táo .

             Tôi có một chị bạn làm việc chung rất kỳ cục . Mỗi khi thấy tôi nhai ổi chị lãng đi chỗ khác . Hỏi thì chị bảo mùi ổi làm chị buồn nôn khó chịu , tiếng nhai ổi giòn rụm của tôi khiến chị ê răng .

            Nhà tôi không có nhiều đất để trồng cây ăn trái , chỉ ưu tiên trồng rau vặt vãnh . Tuy vậy mùa ổi nào cũng được ăn ổi free không cần phải ra chợ mua . Bạn bè và người thân biết tôi thích ổi nên cứ việc cung cấp thoải mái . Họ trồng cực khổ , trèo cây hái trái cũng mệt , rồi lại mang đến tận nhà cho mình , vậy mà còn đon đả mời chào : " ăn giùm đi nhé ! " .Tuy nhiên khi nhìn mấy mẹ con tôi nhai ổi thì họ thấy rất vui , niềm vui của kẻ trồng cây cho người ta ăn trái . Và cứ thế năm nào mùa ổi , từng bọc lớn cứ gởi đến tận nhà ,ăn mút mùa , ăn mệt nghỉ .

                 Thỉnh thoảng nhà tôi cũng ăn ké , nhưng phải lựa cho Anh trái nào to nhất , chín nhất . Không thôi Anh lại mắng vốn ê răng chướng bụng .Đặc biệt cậu trai út 4 tuổi của tôi rất mê ổi . Cậu không chịu gọi ổi như mọi người mà gọi Vietnamese Pear.

              Ồi với tôi còn có chút kỷ niệm thâm tình . Mỗi khi cầm trên tay những trái ổi đầu mùa lòng tôi lại rưng rưng nhớ đến bố chồng . Người đàn ông mà tôi yêu kính nhất trên đời . Ông đã mất cách đây 5 năm .

               Lần đầu tiên theo bạn trai về nhà anh ấy để ra mắt gia đình , ăn bữa cơm thân mật đầu tiên . Lúc ấy khoảng 3-4 giờ chiều . Cả nhà đều đi làm chưa về , chỉ có ba anh ấy ở nhà . Ông đã chuẩn bị sẵn cơm nước chờ các con về . Ông dẫn tôi ra vườn chơi . Khu vườn của ông rộng mênh mông . Ông trồng đủ các loại rau Việt Nam , có cả rau muống và cải xanh . Tôi vô cùng ngạc nhiên ! Rồi thì thích thú ,tôi không ngờ tại đất Cali tôi lại bắt gặp một khu vườn hệt như ở Việt Nam vậy . Đi hết khu trồng rau là tới khu trồng cây ăn trái . Ông chỉ trồng vài loại cây ăn trái đặc trưng của đất Cali . Nhìn thấy cây ổi của ông trái xum xuê trĩu cành , trái ổi như quả lê hơi dài nhọn ở cuống , vỏ xù xì sáng lóng lánh dưới ánh nắng chiều . Tôi cứ ngây người ra mà ngắm ...từng chùm ...từng chùm mời mọc .

              -  Đẹp quá Bác ơi ! Cây ổi của Bác thiệt ngộ .
              - Ổi không hột đó cháu ! Cháu có thích ăn ổi không ?
              - Dạ , thích lắm !

              Thế là ông hái xuống cho tôi vài chùm , ông lựa rất kỷ . Có những chùm tôi thấy trái rất bự chỉ cho ông , ông lắc đầu bảo vỏ còn xanh , sợ chát .

            Những  chùm ổi ông hái xuống trông thật đẹp mắt có màu xanh ngả trắng vàng , cầm cứ nằng nặng trong tay . Ông mang vào bếp rửa sạch , rồi lựa một chùm đẹp nhất để nguyên cành lá bỏ vào chiếc đĩa sứ dâng lên bàn thờ vợ . Ông thắp nhang khấn vái bà rồi quay sang kể với tôi .

            -  Bác gái ngày xưa thích ăn ổi lắm ! Đặc biệt là những lúc bả có bầu . Khi bà ấy bệnh nặng sắp mất cũng đang là mùa ổi .Răng cỏ đâu nữa mà ăn , cứ lựa những trái to chín cho bà ấy cầm trong tay mà ngắm rồi ngưởi cho đã thèm .

            Phần ổi còn lại ông trao cả cho tôi . Tôi ngồi ăn một lèo 3 trái bự , ông ngồi bên ngắm tôi ăn say sưa ngon lành . Rồi ông chép miệng :
            - Nhà nhiều ổi vậy mà tụi nó ít khi ăn thật lãng phí . Bác già rồi , cắt từng miếng nhỏ mâm mâm trong miệng rồi nhả chứ ăn sao được .

              Bắt đầu từ đó , ông cứ hái ổi cho tôi .
              Khi tôi đã là dâu nhà ông ,và dọn ra tiểu bang khác sinh sống .Ông vẫn nhớ thỉnh thoảng nhắc với chồng tôi .

             - Mùa ổi rồi đó ! Mang vợ con về chơi .

             Lúc tôi có bầu , đến mùa ổi có người quen nào về ngang chổ tôi ông cũng ráng xin gởi ổi cho tôi . Ông dặn dò người mang giùm ráng xách lên máy bay đừng gởi theo hành lý sợ bầm dập những trái ổi của ông .Khi trao bọc ổi nặng trĩu tận tay tôi , người mang giùm nhìn thấy cái bụng lúp xúp của tôi bật cười hì hì

             - Hèn gì mà ông cụ lại chìu con gái đến thế  !
             - Không phải con gái , con dâu anh ạ !
             - Vậy ư ? Cô thật là có phước , ông cụ phúc hậu quá chừng .

              Vâng ! Cái đó thì tôi biết chắc rồi .Tôi thật có phước khi được làm con dâu nhà ông . Ở đời thường có luật bù trừ , bởi tôi mồ côi cha từ nhỏ , không biết cái gì là tình phụ tử . Đến khi lấy chồng hưởng được ân đức mà cha chồng dành cho tôi , thật ấm áp vô cùng .Cô em chồng vì thế mà ghen tức ,mà kiếm chuyện với tôi khiến gia đình cứ xào xáo không yên .Hồi đó tôi rất kiêu kỳ và nóng nảy không cho phép em chồng hỗn xược với chị dâu . Ăn miếng trả miếng tôi cũng chua ngoa bắt bẻ lại cô ta . Không cãi lại lý lẽ đanh thép của tôi cô ta nuôi chí phục thù - đánh lén ! Cô ta tìm đủ mọi cách để bôi nhọ danh dự của tôi. Chồng tôi cắt đứt quan hệ với cô em , trở mặt lạnh nhạt với những người a dua theo cô ta .Tôi thấy rất hả dạ . Tôi có biết đâu chính ba chồng và chồng tôi lại là người buồn nhất .Rất nhẹ nhàng , ông gọi vợ chồng tôi về nhà .Ông thắp ba nén nhang trao cho tôi để tôi thắp hương cho mẹ chồng .Ông ôn tồn bảo tôi

             - Con cũng là con ,mà con gái ta cũng là con .Ta không cần biết ai lỗi ai phải . Với thời gian mọi thứ sẽ được trả lời . Hôm nay ta muốn con hứa với ta và trước bàn thờ mẹ chồng. Mãi mãi con là con dâu hiền thảo của nhà này con nhé , dẫu mai này khi ta mất đi ...

            Tôi nghẹn lời ,nước mắt tôi cứ rơi lả chã không sao cầm được . Ba nén nhang run run trong tay tôi , ông phải giúp tôi cắm giùm vào bát hương .

           - Đừng khóc nữa con ! Thôi mình ăn cơm đi , kẻo nguội  .

            Cả đêm hôm đó tôi cứ thao thức mãi vì cách xử sự của ông . Tôi cứ tưởng ông sẽ mắng tôi , hoặc phân trần thiệt hơn , hay hạch hỏi cho ra lẽ ...Lòng tôi tràn đầy hối hận ,tôi thấy mình rất ích kỷ , rất nhỏ nhen ,đầy thành kiến và kiêu hãnh .Vì những chuyện vặt vãnh không đâu lại khiến cho một ông bố gần 80 tuổi đầu phải để tâm lo lắng . Chắc ông đã từng ăn không ngon và ngủ không yên .

           Từ đó tôi học cách để nhịn , chướng tai gai mắt mấy tôi cũng ráng nhịn . Càng nhịn nhục thì mọi người chung quanh lại càng gần gũi yêu quý tôi hơn .Đặc biệt là chồng tôi , sau đó là các ông anh chồng ,rồi các bà chị chồng , bây giờ là các cháu - con cái của  chính cô em chồng ngỗ nghịch đẻ ra .

             Khi tôi sanh đến cháu thứ ba vẫn là con gái . Lòng tôi rất buồn nên lúc chuyển dạ đã không báo cho ba chồng .Ông vào tận nhà thương thăm tôi rồi trách .

            - Sao con đi sanh mà không báo cho ta  ?
            - Thưa ba , lần nào cũng là con gái . Con nghĩ từ từ báo sau cũng được . Khỏi mất công ba đi tới đi lui .
            - Con gái không phải cháu ta sao ? Ta làm ông nội mà lại biết sau cùng . Nếu con cho ta biết trước , ta thắp nhang khấn vái tổ tiên gia hộ để con tránh bớt đau đớn .

             Khi mẹ con tôi về nhà , ngày nào ông cũng đón xe bus qua thăm . Không gặp xe bus thì ông đi bộ , cho đến khi đứa bé đầy tháng . Đó là cách mà ông an ủi để tôi khỏi tủi phận mình không sanh được con trai .

            Khi ông 84 tuổi ông bị ung thư nhiếp hộ tuyến , rồi khối ung đó chạy lung tung trong người ông . Hai tháng cuối đời ông rất yếu và quên đi mọi thứ .Ngày sinh nhật ông gia đình tổ chức đại thọ linh đình , thấy con cháu tụ về đông đủ ,ông hỏi .

            - Ủa ? hôm nay giỗ ai  .
            - Là sinh nhật của ông mà , hôm nay ông tròn 84 tuổi đó !
             Ông nhìn chằm chằm vào mặt tôi , chắc để cố nhớ xem tôi là ai  ?

            - Con là ...vợ thằng L. phải không  ?
            - Dạ phải , vậy con tên gì  ? Ông có nhớ không ?
              Ông lắc đầu ,
            -  Khổ lắm , quên hết trơn rồi .

            Một lát sau , ông kéo tay tôi nói :
             - À , ra vườn hái ổi đi ! Chín hết cả rồi .
             Đang là tháng năm , vườn làm gì còn ổi . Chỉ có trong tiềm thức ông mà thôi .

             Một tháng sau thì ông mất tại bệnh viện Fountain Valley. Ông ra đi nhẹ nhàng , yên tĩnh .Khi chồng tôi vuốt mắt ông lần cuối , anh cảm nhận được dòng lệ ấm lăn trên mà ông .Đó là giọt nước mắt tiếc thương con cháu . Từ lúc ngã bệnh ông chẳng bao giờ kêu đau .Nếu có ai hỏi ông chỉ cười .

            Một lần nữa tôi lại mồ côi cha , đêm đó vợ chồng tôi nằm ôm nhau chờ trời sáng . Ông có 9 người con , 6 trai và ba gái .Chồng tôi không phải trưởng , cũng không phải út . Nhưng Anh lại được ông yêu thương gần gũi nhất . Họ rất giống nhau , khuôn mặt , vóc dáng , tính tình . Chồng tôi là người duy nhất trong gia đình được đi học trường dành cho người Tàu từ nhỏ . Ông mất đi để lại một khoảng trống lớn trong tâm hồn chúng tôi . Chồng tôi suy sụp hẳn , Anh biếng ăn biếng ngủ cả năm trời .

           Hồi mới lấy chồng , tôi như cánh diều gặp gió làm ăn rất phát đạt . Ai cũng bảo bàn tay tôi bọc vàng , tôi sờ đâu cũng ra tiền . Vì vậy mà chồng tôi đổ đốn , đang làm thợ tiện Anh bỏ việc ở nhà chăm sóc business cho tôi . Có tiền , Anh đâm ra nghiện cờ bạc rồi dần dà sanh tật mèo chuột .Trong khi tôi vẫn còn trẻ trung xinh đẹp , mới 28 tuổi đầu . Lúc đó , tôi thật sự thất vọng và đau khổ . Tiền  ? Đâu có mang hạnh phúc cho tôi . Cánh diều cả gió lại đứt dây , vướng lại trên cành cụt . Tâm hồn tôi đi hoang chẳng biết đâu là bến bờ .Tôi suy sụp tinh thần nặng , tàn tạ và tiều tụy như con ma trơi . Không dám tâm sự với bạn bè , không thể nói với mẹ , không dám khóc với các em . Tôi ra sức giấu không để nhà chồng biết . Tôi dùng tiền để lấp đầy khoảng trống ,tạo cho mình một vành đai kiêu hãnh rồi trốn vào trong nỗi cô đơn ...

              Tiền , vẫn cứ ào ào đến ! Chồng tôi càng tỏ ra săn đón , chiều chuộng để mua lấy sự im lặng của tôi .Tôi lại không thể xử sự tầm thường như những người đàn bà khác cho thỏa cơn hờn ghen  . Làm sao tôi có thể ghen với một người mà diện mạo và đức hạnh đều kém xa tôi . Tôi ước chi chồng tôi mê một người đẹp , hoặc hơn tôi về một mặt nào đó , để tôi có cớ mà hờn ghen . Rồi cô gái đó lại kiếm tới bên tôi . Cô ta năn nỉ tôi nhường chồng cho cô ta . Cô ta tưởng tôi là Bụt chắc ?Thật là nực cười ! Vậy mà tôi vẫn bình tĩnh tiếp chuyện cô ta hàng giờ . Tôi là ai ? Tôi có bình thường không  ? Tại sao tôi cứ dửng dưng thờ ơ với mọi thứ  ? Như một tảng đá vô âm trước mọi sóng gió . Tôi bị tắt kinh , rồi lãnh cảm .Tôi không thể ái ân với chồng . Sau một năm trời vật vả dằn vặt tôi đi đến quyết định chia tay , nhưng vẫn không dám nói với bất cứ ai ,chỉ bàn thảo với chồng .Điều mà tôi không ngờ là chồng tôi không đồng ý , anh ta bảo chỉ ham vui không muốn làm to chuyện .Anh ta đã chán cô đó rồi .Nhưng cô ta chưa chán , chồng tôi càng trốn thì cô ta càng đi tìm . Cô ta còn dám cả gan tới ngay trước cửa nhà tôi mà tìm . Em gái tôi nổi lửa ,nắm đầu cô ta mà đập .Thế là cô ta bỏ chạy , từ đó không dám đến nhà tôi nữa . Lúc này giấy đã không còn gói được lửa , mọi chuyện đổ bể mọi người đều biết  .Ai nấy xúm vào xúi tôi bỏ chồng ,chúng tôi sống với nhau ba năm không con cái , chẳng có gì ràng buộc .

             Ba chồng tôi lên tiếng khuyên răn tôi .Ông bảo tôi hãy cho chồng tôi một cơ hội để làm lại cuộc đời ,cũng là cho ông được làm ba tôi suốt đời .Ông sắm một mâm rượu trà trầu cau mang xuống nhà mẹ tôi để xin tội cho chồng tôi .Kể từ đó chồng tôi biến đổi thành một người hoàn toàn khác , đến độ không ai nhận ra .Anh làm việc rất cần cù , dù không kiếm được nhiều tiền vẫn trung thành với công việc . Anh bỏ hẳn cờ bạc và chỉ ngắm gái đẹp trên mạng .Không bao giờ vắng nhà , xa vợ ,Anh là một người bố rất hoàn hảo cho các con của chúng tôi .

               Một năm sau khi bố chồng mất , tôi lại có bầu .Một đêm tôi nằm mộng thấy ông , ông đứng bên giường tôi cười hiền lành rồi vỗ vào bụng tôi : " lần này con trai nhé ! ".
               Tôi sanh con trai thật , một thằng cu rất bụ bẩm sáng sủa giống hệt chồng tôi , hoặc là giống ông khi còn trẻ .Thằng bé rất ngoan học đâu hiểu đó . Từ lúc 2 tuổi đã biết nhắc nhở ba mẹ mỗi ngày thắp nhang trên bàn thờ Côn Côn -Đó là cách mà người Tiều Châu gọi ông nội .

            Mỗi dịp nhà có tiệc tùng hay lễ lộc , cả gia đình đoàn tụ tôi lại được nghe những giai thoại đáng kính về bố chồng . Không phải một mình tôi đâu , tất cả mọi người đều cảm nhận như vậy . Dâu ,rễ ,cháu chắt họ hàng ,ai ai cũng nhắc về ông với lòng thương mến và kính trọng , trong đó có mẹ tôi .Cả một đời ông sống cho gia đình tiện tặn từng chút .Mỗi khi có dịp ra phố ,ông lúc nào cũng thủ sẵn trong người 5-10 tờ bạc giấy 1 đồng . Hỏi thì ông bảo cứ để sẵn thế  nếu có gặp những người homeless lang thang thì có mà cho .

          Ba chồng tôi gốc gác nông dân , rời Trung Quốc khi ông 16 tuổi sang Việt Nam với hai bàn tay trắng .Ông làm công cho một gia đình điền chủ giàu có . Cô con gái lớn của ông bà chủ năm đó cũng 16 tuổi , thấy ông đẹp trai tao nhã nên đem lòng mến yêu .Cha mẹ cô gái cản trở không xong , buộc lòng gã con cho chàng trai nghèo làm công cho nhà mình . Họ không cho đôi trẻ một đồng xu hồi môn .Bằng vào tình  yêu , ý chí và tính cần cù nhẫn nại họ đã làm nên sự nghiệp . Trước 1975 gia đình bố mẹ chồng tôi rất khấm khá ở Rạch Gía .Họ có trại nuôi vịt , nhà máy xay lúa ,đại lý phân phối phân bón và rất nhiều ruộng đất cho thuê . Tuy giàu có họ vẫn sống cần kiệm và đạo đức . Họ rất có uy tín với cộng đồng người Khơ-me chung quanh làm ăn với họ .

                 Mẹ chồng tôi được học tới lớp ba trường làng .
                 Ba chồng tôi chưa bao giờ được đi học . Ông không biết đọc biết viết chữ Việt lẫn chữ Tàu .

              Có phải vì nội tâm đơn thuần , phong cách sống giản dị , cùng với những chông chênh của cuộc đời mà con tim của Ba trở nên nhân ái hơn người khác  ?
              
             Ba ơi ! Kiếp sau con xin được làm con gái của Ba ,Ba nhé !

             Nhân mùa Lễ Tạ Ơn - Thanksgiving  2011
             Viết để tưởng niệm Ba chồng tôi :
             Cụ Giang Tài - pháp danh Bảo Thọ 
             Con  - Mưa phố Núi 

             THÀNH KÍNH TRI ÂN BA
               
                    Westminster ,Califionia 24-11-2011


                   

                       
                  
                                         
              

Wednesday, September 5, 2012

Tùy bút - MÙA TỰU TRƯỜNG


MÙA TỰU TRƯỜNG



Đã bước vào tháng chín, Cali vào thu, một vài cơn gió thoảng se se cái lạnh mát mẻ dễ chịu.Mùa tựu trường, những đàn chim non chíu chít bay về lại sân trường. Các chú ve sầu -chắc đã mất dạng trên những vòm phượng vỹ Sài Gòn thương yêu năm nào. Phượng Tím Cali như đang phai nhạt dần hương sắc. Những cơn gió heo may đã về lại chốn này, thổi bay những tàn phượng tím rụng đầy trên thảm cỏ, trường vắng lại bắt đầu xôn xao. Những vạt áo tươi màu, rực rỡ rồi sẽ tề tựu về cả đây. Ươm đầy thương nhớ, mong thu về, để những vạt cỏ được tắm đẫm trong sương thu.

Sân trường Bùi thị Xuân xưa, giờ còn chăng những đôi mắt nai hiền bỡ ngỡ. Còn chăng những bờ tóc xõa lóng lánh thơ ngây ?
Kỷ niệm ? sao như vẫn đong đầy trong nổi nhớ.
Ta đâu còn cái tuổi để được tung tăng cặp sách đến trường, còn đâu được nhõng nhẻo vòi tiền mẹ mua quà sáng.Còn đâu những ánh mắt hấp háy liếc dọc nguýt ngang khắp sân trường tìm xem ánh mắt anh con trai nào thông minh hơn. Còn không tiếng Guita chập chùng của Luân Vũ đi theo bước chân Mưa ?

Trường làng tôi ,cây xanh lá vây quanh ,muôn chim hót vang lên êm đềm.Lên trường tôi con đê bé xinh xinh ,lan qua đám cây xanh ,nhẹ lướt !...

Mai Chân nè ! bữa trước bồ hỏi Mưa có còn nhớ lần hội diễn văn nghệ toàn trường niên khóa 84-85 không ? nhớ chứ Mai Chân, nhớ chết đi được ấy chứ ! không biết bồ kiếm đâu ra tà áo dài màu hồng phấn cũ xì cho Mưa mặc đó. Aó của bồ đẹp hơn làm mình cứ phụng phịu giận hờn không muốn ra sân khấu.Thầy chủ nhiệm giới thiệu đến lần thứ ba, bồ vừa đi vừa lôi cổ mình ra sân khấu. Khán giả ngồi ở dưới cười ran, bồ thì cao lêu ngêu, ngực xẹp lép trong tà áo dài tím Huế kiêu kỳ. Mặt bồ cứ nghênh lên ra dáng chị cả, còn mình bé tí tẹo như cái kẹo bọc giấy hồng. Tà áo còn dài hơn thân người, mình đi mà cứ sợ vấp té. Sân khấu bằng gỗ ghép mình đi guốc cao gót, sợ ơi là sợ ! Mình khớp đến nỗi hát chẳng ra lời, bồ cứ hích vai mình mãi, sao bồ lại có được dạn dĩ và tự tin đến thế. Nhờ vậy mà cứu mình. Nữa bài đầu coi như bồ đơn ca, nữa sau mình mới bắt kịp hát bè theo bồ. Bữa đó không biết Luân Vũ nhà ta ăn trúng thứ gì mà ổng đàn quá tới. Bài hát còn chưa dứt nhịp, thì khán giả đã vỗ tay như pháo. Không phải vì tụi mình hát hay... mà vì...diễn...coi ngộ quá. Còn đoạt giải ba khuyến khích mới bảnh chứ. Tụi bên lớp P cứ là tức cành cạch...nhớ ghê luôn hỉ ?

Sau buổi biểu diễn đó thì bộ tam tụi mình thân hơn bao giờ hết. Trường làng tôi đã trở thành bài hát hiệu của lớp.Bọn mình đi tới đâu cũng bắt Luân Vũ phải vác theo cây đàn. Sông Biên Hòa, núi Bửu Long, suối Tiên, suối Lồ ô... đâu đâu cũng in dấu chân bọn 12a bọn mình.

Mai Chân bây giờ là đại gia của rừng phong, ấm êm một cõi, sắc nước hương trời còn hơn cả ngày xưa, thời con gái !

Mưa tui là kiết gia của Little Sài Gòn, nhàn nhạt đời mưa gió. Nhan sắc cũng thường thường chẳng thêm tí nào, có hơi phệ...hơn chút xíu.

Luân Vũ vẫn đẹp trai như xưa, còn là độc thân quý tộc của xứ tuyết Chicago. Vẫn đều đều mỗi năm một chuyến về thăm trường xưa phố cũ.

Chỉ còn hai tuần nữa thôi, chàng cũng sẽ giả từ kiếp cô độc. Sẽ về Nha Trang cưới vợ nhí...đã ha ! Cô vợ bé tí ti vậy không biết...mần chi được vậy ta ? thiệt ngày anh 22 tuổi em mới vừa chào đời...nay anh đà bốn mấy ta mới cưới nhau thôi...Rồi anh 60 tuổi em vẫn còn phơi phới...

Đừng giận mình Luân Vũ nhé ! bữa hôm trên facebook chat với bạn, Mưa có đặt vấn đề, sợ rằng cô bé đó chỉ có thể chia vui cùng bạn, lại không thể xẻ nhọc nhằn. Bạn chưa bao giờ lập gia đình nên chưa hiểu hết điều mình nói. Mình đã thâm niên 17 năm trường rồi bạn ơi ! ngọt bùi cay đắng ta nếm đủ, biết quá nhiều rồi còn gì. Tình yêu chỉ đẹp lúc ban đầu, khi bước vào hôn nhân sẽ tụt lại hàng thứ yếu. Không có gì quan trọng hơn là sự chia xẻ cảm thông đồng điệu. Cũng là Đinh Mùi mà sao ông khờ câm vậy không biết ? Nhan sắc của người con gái cũng mong manh chóng vánh như hàng cây đang trút lá ngoài kia.Tánh ông xưa nay có ai hiểu hơn tui được, Luân Vũ nhút nhát ủy mị như con gái, lại ít nói kín đáo, thích suy gẫm nhiều hơn là đối thoại. Nhiều lúc nói chuyện với ông mà tui cảm tưởng như mình là chị hai nói chuyện cùng cậu bé vậy. Người gì mà ngố, nói chi cũng cười trừ, tức cành hông. Nữa có bị vợ nhí ăn hiếp, đừng làm rộn tui hà ! Không vấn kế đâu, cho chết - biểu ham vợ nhí.

Sáng nay Mưa làm siêng chút xíu , dậy sớm chút ghé trang Bùi thị Xuân để lại vài bài thơ nho nhỏ cho các bạn đó ! bộ Luân Vũ nhớ thơ tui lắm sao?
Vừa vắng người ta có vài tuần thôi là kêu rầm nhặng xị. Người ta còn nhiều việc phải làm mà, quỡn đâu lo post thơ cho ông đọc. Xí...! thấy ghét. Còn không lo mà họa thơ tui cho hay, ở đó mà ấm ớ. Mai mốt ông rước vợ qua bên này, hổng chừng còn hông được phép đọc thơ tui nữa đó !

Sao đàn ông con trai mấy ông sợ vợ dữ vậy ? Vợ, chứ đâu phải má, ông nào ông nấy cứ lấp ló như con chuột nhắt, rầu mấy ông ghê !

Coi Mưa nè, ngon lành hông ? chồng Mưa cũng thuộc loại bảnh trai chứ bộ.
Vậy mà cưng Mưa số dách. Ông bà mình nói con người ta hơn nhau ở cái đức. Mưa tôi lúc nào cũng ngoan hiền , có bao giờ lấn lướt ai đâu. Có sao nói vậy người ơi, không hề biết xảo trá là chi. Bởi vậy tha hồ mà hưởng phước, mỗi tội nghèo...nghèo nhứt lớp mình , nghèo nhứt Bolsa luôn...hahaha... Ta nghèo nhưng ta rất vui , cả đời chẳng sợ trộm cắp.
Ta xấu gái nên chẳng sợ ai gạt tình. Ta vô tư nên chẳng bao giờ mất hy vọng. Càng già lại càng thấy mình phúc hậu nữa nè ! hihihi...

Trường làng tôi,hai gian lá đơn sơ ,che trên miếng sân vuông mơ màng.Trường làng tôi không giây phút tôi quên ,nơi sống bao kỷ niệm ngày xanh.Nơi sống bao mái đầu xanh màu.Đời vui như bao lá xanh ,lá xanh...
 



Nói nhỏ cái này với Luân Vũ nha ! hồi xưa tui cũng mết ông dữ lắm đó. Ai biểu ông đẹp trai...con trai mà cặp mắt cứ ướt rượt...mơ huyền mờ. Nhưng tui cũng giận ông lắm, ham chơi hơn học. Cũng may mà tui có anh H.bản lãnh hơn ông nhiều, so với anh H. ông còn thò lò mũi xanh...khà khà.
Nói ra điều này coi như món quà tặng ông trước khi cưới vợ đó nha !
Tiếng đàn của ông thì nhứt thiên hạ, sau này tui cũng từng hát với nhiều tay đàn, gần đây thì không còn cơ hội nữa, chỉ là karaoke thôi.Trong lòng của Mưa tiếng đàn của Luân Vũ là mượt nhứt, cũng như trong lòng ông, thơ của Mưa là cute nhứt, vậy thôi !

Hy vọng là tiếng đàn của ông và dòng thơ của tui cứ mãi mãi tự nhiên và trong sáng như tình bạn của bọn mình, quý giá thay, gần 30 chục năm, ít sao ?

Mai Chân ! không được ghen với Mưa đâu nha, bởi vì bồ dữ như bà chằn lửa vậy. Mấy anh con trai lớp mình gặp bồ cứ như gặp thái hậu Dương Vân Nga. Ai biểu? con gái chi mà sắc sảo quá ! chỉ có Mưa là hiểu bồ nhứt thảy, bồ chỉ ngầu nơi khóe môi thôi, còn tâm lành như bụt vậy. Nếu không sao tụi mình còn gắn bó đến bây giờ?

Nhân đây mình cũng có vài lời cảm ơn chân tình của Mai Chân dành cho các bạn bè còn lại bên VN nhé ! cũng may mà lớp mình có một đại gia tâm từ bi như bồ, nghèo như mình - chỉ có cái miệng hô hào là giỏi thôi.

Cảm ơn tất cả đóng góp của Mai Chân dành cho bạn bè , cũng như của tất cả các bạn dành cho Bùi thị Xuân yêu dấu . Mãi mãi, Trường Làng Tôi là nhạc hiệu trong lòng bọn mình nhé. Nào ,các bạn hãy cùng Mưa hợp ca thêm một lần nữa nào ! Hát cho thật to lên và phải nhịp nhàng mới đúng.


Trường làng tôi nay vang tiếng ê a, nay in bóng bao em nô đùa
Trường làng tôi không giây phút tôi quên, dù cách xa muôn trùng
trường ơi !




Mưa phố núi tháng 9 -2011


          

Monday, August 27, 2012

Tùy bút - Chân Dung của một Adam

Chân Dung của một Adam



Tôi họa thơ anh cũng giống như rất nhiều nữ thi sĩ khác. Chỉ là tình thơ, là trò chơi câu chữ, Anh chưa phải là một thi sĩ nổi danh, ẩn danh thì có lẻ. Nhiều người đọc thơ Anh, bảo thơ anh rất hay nhưng họ chẳng giải thích hay ở chổ nào và vì sao ?

Tôi rất ngốc nghếch! Cái ngốc tự bẩm sinh làm sao che dấu? Cũng giống như nhan sắc hơi khiêm nhường của tôi, sao có thể gọi là mỹ nhân ?

Anh làm thơ theo lối thiền, dùng nhiều Hán ngữ. Câu chữ của Anh rất chừng mực. Anh không biết làm thơ tình, hoặc là không thích làm thơ tình? Tôi theo đuổi dòng thơ lãng mạn. Vì chìu tôi Anh đã thử, thật là tội nghiệp thơ Anh, khi mà sự lãng mạn chỉ nữa vời. Nó cứ giống như những bài công dân giáo dục. Tôi dỗi không thèm chơi với Anh nữa .

Lâu lâu nhớ tôi Anh hỏi thăm. Nể lời tôi lại chơi với Anh, và tập làm thơ theo lối của Anh, nghĩa là chỉ yêu cảnh vật, mùa thu, sông nước. Chúng tôi chưa bao giờ biết mặt nhau, qua phần lý lịch trích ngang chỉ biết ngày sinh nhật và tên thật. Anh lớn hơn tôi sáu tuổi có vợ con đàng hoàng. Tôi an tâm lắm! Tôi cũng có gia đình đàng hoàng, sự qua lại thơ phú của chúng tôi càng được bảo đảm hơn .

Nhìn cách làm thơ của Anh, tôi đoán Anh là một ông giáo bảo thủ, cổ lổ sĩ từ cách ăn mặc đến giao tế. Tôi còn đoán già đoán non nhiều chuyện cười vỡ bụng. Anh vẫn lặng thinh không thèm đính chính. Anh cũng tưởng tượng tôi là một con nhỏ đanh đá, ngổ ngáo. Một người đàn bà đa tình hệt những vần thơ của tôi, vì tôi đang sống ở hải ngoại. Thỉnh thoảng bắt gặp những bài thơ mùi mẫn của tôi họa cùng các thi sĩ khác, Anh lên tiếng chỉ trích tôi. Cứng đầu lì lợm là tôi đâu có thèm nghe lời của ông giáo nhà quê đó ! Anh giận thì cứ việc, tôi đâu có sợ. Anh chẳng bao giờ giận tôi lâu ! Có một sợi giây liên hệ nào đó rất khắng khít giữa anh em chúng tôi, mà cả Anh và tôi không thể nào lý giải nổi. Khi tôi giận thì Anh biết cách giữ im lặng, chờ tôi nguôi cơn giận xong đâu đó lại hỏi :

- Mpn à, em hết giận anh chưa? Thôi mà, cuộc đời đẹp lắm, thơ chúng ta cũng vậy. Em cứ chiến tranh lạnh với anh hoài có gì vui không?

Trang thơ của Anh có rất nhiều người họa. Đàn ông nhiều, mà đàn bà càng nhiều hơn. Tôi không thèm họa thơ cùng Anh nữa, vì tôi không biết làm thơ theo cung cách của Anh .

Chúng tôi vẫn đọc thơ nhau mỗi ngày. Anh buồn vui theo những câu thơ ngô nghê của tôi. Tôi thuộc lòng từng câu chữ ý tứ trong thơ Anh. Anh mà vô ý đánh sai ngữ phạm, hoặc trích dẫn thơ tiền bối nhầm tôi báo ngay để anh kịp sửa. Anh coi tôi như em gái buồn vui gì cũng rót cho tôi nghe. Anh giấu vợ làm thơ tại nơi làm việc, về nhà không dám mở computer . Tôi kể cho anh nghe về gia cảnh của tôi cùng những buồn vui nơi xứ người. Dần dà chúng tôi thân thiết dẫu không còn đối đáp thơ nữa .

Thi đàn bỗng xuất hiện một nữ thi sĩ mới, một cô giáo trẻ chưa chồng. Cô ta chuyên làm thơ nặng cú pháp. Cô giáo mà lị ! Họ hút nhau như nam châm, các thi nữ khác lặng lẻ rút êm. Phải công nhận họ rất cân xứng về cú pháp. Tôi cũng vui giùm Anh vì được gặp đối thủ ngang vai phải sức. Những bài thơ của họ khiến cả thi đàn lặng người... Chúng khít khao từng câu chữ ý lời, thơ ra thơ !

Nhưng cô giáo đã không còn giữ mình, đã đi quá trớn. Vì sự đam mê quá kích chăng? Hay bởi cô ta đang độc thân bức xúc ? Những bài thơ của cô ngày càng lả lơi ngã màu tình dục. Tôi nhận ra điều đó trước và nói anh hay suy nghĩ của tôi. Anh bảo tôi quá xét nét mọi thứ, thơ thẩn cho vui thôi chứ chẳng phải vấn đề lớn gì !

Một hôm có một Bác trong thi đàn về ngang chỗ Anh, họ gặp nhau vui vẻ. Bác thật tình quá lên diễn đàn kể vanh vách mọi chuyện.
Theo lời Bác ấy, Anh là một người rất có duyên, hoạt bát cởi mở. Anh là xếp lớn trong công ty, ở nhà là một người chồng người cha hoàn hảo, một tay Tennis có hạng ...

Tôi thấy những điều Bác ấy nói như chẳng liên hệ gì đến Anh, cái ông giáo quê mùa mà tôi tưởng tượng bởi những vần thơ của Anh. Tôi đem dấu hỏi tổ bố tìm Anh để được câu trả lời. Anh khẳng định tất cả, còn chọc quê tôi .
- Biết làm sao được hở Mpn ? Thật tình là anh rất muốn mình được như trong trí tưởng tượng của em. Cái ông giáo ấy tuy cục mịch mà dễ thương làm sao nên mới có một tiểu sinh như Mpn .

Tôi xấu hổ quá chừng, bấy lâu nay tôi trót coi anh như một ông giáo già luộm thuộm ...Giờ biết không phải vậy, mà Anh cứ ngậm bồ hòn để chìu con bé khó tánh như tôi. Tôi không thèm anh nữa ...Anh hỏi thăm tôi cũng chẳng trả lời .

Cô giáo trẻ họa thơ Anh mùi mẫn hơn. Cô ta bộc lộ một sự ghen tương quá quắt mỗi khi anh qua trang thơ tôi thăm hỏi. Tôi cũng trả miếng bằng những bài thơ vui nhạo báng Anh. Trong thơ tôi gọi Anh là lãng tử đa tình, là thi nhân sợ vợ ...Thi đàn được một trận cười nghiêng ngã. Tôi còn dám xây cả Đào Hoa chi mộ tặng chàng :

Chàng hỡi nếu một ngày xuôi tay ?
Nhắm mắt gởi hồn theo ngọn gió,
Thu phong đưa đẩy xóa mộng lòng ...
Vững chí, chàng ơi - em sẽ tặng :

Mộ bia vàng lời khắc sắt son.
Thơ Thôi Hộ đề lên bia đá,
Để thơ trăm năm nữa chẳng mòn .
Như lòng chàng khát khao muôn thuở ...

" Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong "

Tri kỷ Mưa phố núi tiếc thương lập mộ

Anh mếu máo thư cho tôi " Anh hư thì em rủa cũng không sao, trù ẻo anh chết sớm tội quá em ơi. Anh còn yêu đời mà ! "
Tôi phúc đáp : " Em đem hết vốn liếng hồi môn xây bia vàng cho anh. Thương anh...lo cho tới chết còn trách em ? "

Rồi những lời chúc tụng thân tình giữa anh em chúng tôi cũng bị nàng thơ của anh xỉa xói. Cả thi đàn đều nhận ra một điều, nàng thơ đã mê chàng hơn thơ. Và cái gì đến, phải đến !

Một ngày Anh đọc lại những vần thơ mà Anh đã họa với nàng, anh đau xót nhận ra cái sự thật mà tôi đã từng nói với Anh. Thơ Anh đã xuống cấp, nó không còn những nét đẹp của thủy mặc, không còn những lắng đọng của thiền ca. Anh tuyên bố gác bút tĩnh lòng ngay cái ngày mà mọi người vui vẻ chúc tụng anh, mừng anh vừa hoàn tất trang thơ thứ một trăm . Anh lặng lẽ rời thi đàn không một lời chào. Tôi biết rỏ tánh anh, không được làm thơ đối với anh giống như bị cắt lưỡi. Một tuần...hai tuần...không thấy Anh trở lại. Tôi bắt đầu lo lắng. Thôi chết! Có phải tôi đã chơi quá trớn, đã xúc phạm Anh. Mười thi nhân thì đủ mười cao ngạo, sao lại chịu nổi những đòn quái quỷ của tôi? Người đời ngẫm cũng lạ...

Khi tôi ra sức đùa bỡn thì họ vỗ tay cười theo tôi. Giờ thi huynh của tôi bỏ đi họ lại chỉ trích tôi. Họ bảo tại tôi phá đám mà thi huynh tôi thấy thẹn. Nàng thơ thì khỏi nói, ghét tôi ra mặt. Cô ta cứ cho rằng tôi " ghen ". Riêng tôi rất có lòng tin với thi huynh của mình, tôi không nghĩ Anh ấy nhỏ nhoi thế. Tôi nhất định ở lại thi đàn đó chờ Anh, tôi không hiểu tại sao Anh ra đi mà không giã biệt tôi. Tôi đã theo Anh đến nơi đó, có lẻ nào Anh bỏ rơi tôi ?

Tôi nhờ Bác thi hữu đã từng gặp Anh để hỏi thăm tin tức. Anh rất cảm động khi biết tôi vẫn quan tâm đến Anh. Người trong thi đàn sợ tôi buồn nên đến chơi với tôi rất đông. Họ đến chỉ để tìm vui , hoặc vì tò mò. Họ thử tôi cũng có, nhạo báng tôi cũng có. Cũng có những thi sĩ đến với tôi chỉ vì họ rất cảm mến Anh. Cũng có người làm những bài thơ tặng tôi và coi tôi như một nàng thơ đúng nghĩa .
Tôi rất nhớ thi huynh của mình, nhớ cái tánh tếu lâm của ảnh, lúc nào ảnh cũng như rất thưởng thức mấy trò khỉ của tôi. Trong mắt ảnh tôi là một con bé đầy cá tánh, dẫu rất rắn mắt mà lương thiện. Ảnh còn gọi tôi là mưa rơi lá cọ, lộp bộp không biết buồn .

Anh đã trở lại thi đàn chỉ để đọc những bài thơ mà tôi đã họa với các thi sĩ khác, để hiểu rằng tôi rất hối hận đã làm Ảnh buồn, và tôi vẫn tin rằng thi huynh của tôi mãi mãi trong sáng, Ảnh cũng giống như tôi rất ham vui, quá vui mà quá đà nhưng không bao giờ bỏ quên nhân cách.

Sau một tháng im hơi lặng tiếng, Anh đã quay lại mở trang thơ mới post ba bài thơ dài thòng để xin lỗi tôi, vì đã làm tôi thất vọng, vì đã làm tôi buồn khiến dòng thơ của tôi cứ lệ đổ mưa tuôn .

Giọt sương chia đôi nỗi nhớ
Giọt tình lóng lánh trên mi,
Người ơi, Anh không hay có ?
Tịnh tâm - tịnh ý - tịnh thi

Lạnh đông vương vương khoé mắt
Lạnh lòng chẳng nở bỏ đi
Tình ơi, như xoay như lắc
Xa xôi cách trở một khi ?...

Tôi cũng làm những bài thơ cho anh biết nỗi lòng tôi. Tôi không giận anh vì ham chơi, vì thi đàn chủ yếu là vui. Tôi chỉ muốn Anh phải coi trọng từ ngữ của mình. Chỉ hạ bút cho những vần thơ sạch đẹp, xứng đáng với tâm hồn mình. Thơ mình làm có thể là của cải cho con cháu mai sau, là tiếng Việt của bốn ngàn năm văn hiến mà chúng ta có nhiệm vụ phải bảo tồn.

Đừng trách em khó nhé mình ơi !
Chỉ thích thơ thôi chẳng luyến người .
Người muốn bậy bạ đâu cũng mặc...
Giữ gìn thơ sạch để em vui.

Có ai quý thơ mình hơn tôi ?
Những dòng thơ sống mãi với đời
Ngàn sau con cháu còn lưu giữ...
Tình chàng ý thiếp, mãi chẳng vơi.

Anh hứa với tôi, sẽ không rớ tới những loại thơ không đẹp đẽ , không xứng với hồn thơ Anh. Cũng bắt đầu từ đó Anh giữ kẻ với tôi không thân mật như xưa nữa. Tôi không sao hiểu được nội tâm của Anh. Những trăn trở của Anh có phần rối rắm khúc mắt. Cả cái thi đàn đó đều ủng hộ chúng tôi. Họ coi chúng tôi như một cặp tri kỷ mẫu mực. Chỉ tội nghiệp nàng thơ, nàng coi tôi như một con ma nữ đa tình. Nàng chỉ trích tôi ra mặt, nàng bảo tôi là " sương bỏ bùa mê trên cỏ " rồi thì " giọt nước mắt ngọc ngà "...

Anh lại rời bỏ thi đàn lâu hơn. Đợi mãi không thấy Anh về, tôi đoán là Anh bị vợ trói cẳng. Tôi cũng chẳng còn lý do gì để ở lại.Trước đây tôi đến đó vì anh, giờ là lúc thích hợp nhất để tôi rời khỏi mà không khiến Anh buồn... Ai có dè ?

Anh đã trở lại đó và tuyên bố chỉ làm thơ với một số bạn bè thân thiết, xin với ban điều hành xóa bỏ những bài thơ mà anh đã họa cùng Nàng. Nàng nổi điên lên làm những bài thơ chỉ trích tôi thậm tệ. Nàng cho rằng tôi đã chuốc bùa mê thuốc lú cho Anh, đến nỗi Anh yêu cô ta da diết mà không dám tới gần. Mọi người lại xúm vào khuyên răn cô ta. Thơ của cô ta ngày càng đau đớn xót xa ...chính tôi cũng không ngăn được dòng nước mắt khi đọc những bài thơ đó. Lúc này Anh mới hiểu rõ ràng, Nàng đã đi tìm bóng dáng của một Adam chứ không phải hồn thi sĩ. Đàn bà con gái một khi bị chạm nọc rất là kinh khủng...và càng kinh khủng hơn khi đó là thi sĩ. Thơ của cô ta đổi màu chua chát, hằn học. Thi huynh của tôi buồn hơn bao giờ hết! Anh tránh không trả lời những câu chất vấn của tôi nữa, cũng khuyên tôi đừng đọc thơ của cô ta nữa. Tôi thấy có chút nghi ngờ, có thật là Anh trong trắng như tôi nghĩ không, sao cô ta lại vừa yêu vừa hận. Cô ta chỉ đáng tuổi con Anh và còn rất xinh đẹp.

Anh vẫn làm thơ trên danh nghĩa là tặng vợ, người đàn bà duy nhất trong đời Anh, tình đầu cũng là tình cuối. Tôi thấy vui vui vì họ lại hạnh phúc như xưa, chị ấy đã thông cảm để cho chồng được tiếp tục con đường mà Anh đã chọn - Nghiệp thi nhân.

Có một điều mà tôi thấy lạ, những bài thơ tặng vợ của anh vẫn có chút hình bóng của tôi, những cơn mưa dịu dàng lay lắt, những giọt sương lóng lánh rạng ngời. Thơ đầy lời lẻ bóng gió, không giống như chồng nói với vợ ...

Đem thắc mắc hỏi anh thì Anh bảo thơ chỉ là thơ. Anh sao thì thơ Anh vậy, em đừng hiểu lầm đừng giận Anh là Anh vui. Trước câu trả lời huề vốn này tôi đành chịu. Rồi một ngày Anh đổi cả nick name khiến tôi càng thắc mắc hơn. Tôi trở về thi đàn cũ lục đọc hết những bài thơ của các bạn Anh, những người gần gũi Anh nhất và hiểu Anh nhất. Tôi tá hỏa nhận ra một điều, Anh làm tất cả những điều đó vì tôi, một con bé lúc nào cũng lên lớp Anh, bắt nạt Anh, lấn lướt Anh , hở tí là giận là dỗi...

Tôi sực nhớ ra là trước đây Anh có cho tôi số phone. Tôi lục tìm và gọi. Giọng Anh nghe thật buồn cười, Bắc chẳng Bắc, Huế chẳng Huế, già không già, trẻ không trẻ. Tôi chỉ nói " chào anh , anh có khoẻ không ? " rồi là cười hihi ...tít cả mắt .
Anh nhận ra tôi ngay .
- Mpn phải không ? Anh biết thế nào em cũng gọi mà .
- Sao biết em là Mpn ?
- Vì chỉ có em mới quan tâm anh và có số phone của anh.
- Sạo sự, đừng tưởng là em mê anh đó nghe?
- Cám ơn em đã nhắc nhở anh kịp thời. Nếu anh không dừng lại không biết câu chuyện đi đến đâu nữa ...Anh xấu hổ lắm rồi tính gác bút không viết nữa nhưng vẫn thấy nhớ thơ gì đâu! Cám ơn em đã tin tưởng anh nha Mpn. Anh thức tỉnh nhờ sự hồn nhiên của em đó.
- Em gọi hông phải để nghe anh cám ơn. Anh ơi, Mpn chỉ muốn hỏi anh một câu thôi. Anh đã làm tất cả chỉ vì em phải không ?
- Không đâu, anh chỉ vì bản thân anh thôi. Anh ích kỷ lắm em không biết hay sao ?
- Nếu vì bản thân anh sao không qua thi đàn khác, sao phải trở lại nơi đó và thay tên đổi họ? Sao phải để người khác mắng chưởi xỉa xói anh, họ bảo anh sợ vợ, rằng vợ anh là ác phụ ...vv
- Anh không sợ, anh đã là lính thì anh phải dũng cảm với sự thật !
Rồi anh chuyển đề tài, anh kể cho tôi nghe về quang cảnh chung quanh anh, vùng quê bên vợ, gần Huế. Anh khoe những bài thơ vừa mới làm xong.

Hôm sau tôi vào trang thơ đọc những bài thơ Anh vừa post. Đúng là thi huynh yêu quý của tôi hôm nào. Những bài thơ đẹp tự nhiên tao nhã phảng phất chất thiền, lúa xanh như ngọc, sương trắng lững lờ bay...

Thêm vài bài thơ nữa thì tôi hiểu vì sao Anh cảm kích tôi , trước kia chỉ là cảm mến bình thường như tình huynh muội tri thơ. Một hôm Anh vào trang Blog của tôi, nhìn thấy mấy tấm hình chân dung của tôi anh lặng người cảm xúc dâng trào. Anh không ngờ Mpn lại là một khuôn mặt đơn thuần tự nhiên đến thế ! Một Mpn rất gần gũi với hình ảnh của vợ Anh, một nữ bác sĩ tận tụy với bệnh nhân hay khóc lặng lẽ với nỗi đau của đồng loại .

Hiện tại có một số bạn bè vẫn cười chê nhạo báng Anh ,cho rằng anh quê mùa nhút nhát không dám chơi dám chịu. Nhưng tự anh vẫn thấy mình tràn đầy hạnh phúc, niềm hạnh phúc lấp lánh kiêu hãnh. Một người vợ nhân cách xinh đẹp hết mực yêu thương chìu chuộng mình, một nàng thơ vô tư tận tụy với thơ mình. Anh cảm thấy cuộc sống sao quá đẹp. Anh đã nói với em một câu :
- Phải chi anh còn trẻ thêm mươi, mười lăm tuổi hỉ ...
Câu bỏ dở của Anh, để em tiếp luôn nha .
- Phải chi Anh còn trẻ, và còn có đủ thời gian Anh sẽ sát cánh cùng Mpn. Phải không anh Nam ?

Cả một thời gian dài theo Anh học làm thơ, em đâu có học được nhiều về cú pháp. Cái mà Anh dạy cho em chính là sự hy sinh cao cả của Anh. Anh đã tự hủy danh tánh của mình để nâng em lên hàng thánh nữ. Anh đã thay tên đổi họ để giữ gìn hồn thơ Mpn vì anh hiểu rỏ em nhất, những giọt sương mong manh dễ vỡ . Những hạt sương nơi phố núi cũng chỉ là hạt nước nếu không có ánh sáng tâm hồn Anh rọi vào, để nó được rạng ngời sắc ngọc. Em chưa bao giờ biết mặt Anh để thấy Anh đẹp thế nào, nhưng điều đó chẳng còn quan trọng, bởi em đã nhìn thấy ánh sáng từ trái tim Anh.

Chúng ta sẽ mãi mãi như thế, Anh nhé ! Nhờ nhau mà tỏa - vì nhau mà sáng .

Viết tặng anh Nam PL- một Adam thi nhân - bằng lòng kính mến chân tình của Mưa phố núi .

Happy FatherDay - 17-6-2012

Muaphonui

Wednesday, July 4, 2012

Tùy bút - Ánh Mắt



Ánh Mắt



Năm con bé 12 , làng trên xóm dưới bắt đầu xì xào về những người đàn ông vây quanh mẹ nó . Phố chợ nhỏ xíu mọi người đều biết nhau . Đàn bà trong chợ ganh tỵ với mẹ nó , bởi bà đẹp và có nhiều mối làm ăn . Những người đàn ông dòm ngó mẹ nó thường lấy lòng chị em nó , đôi khi tặng nó quà vặt . Chị em nó được cắt tóc miễn phí , chăm sóc răng miễn phí và ăn phở cũng ...miễn phí .

Những người cùng khu phố vốn ghét mẹ nó từ thời con gái , cô ta vốn là hoa khôi Pleime , gia đình giàu có cùng đám anh em sĩ quan . Anh rễ cô ta là tài xế cho Tỉnh Trưởng . Anh lớn của cô ta là Đại Úy . Bố mẹ cô ta thầu khoán những công trình lớn ...Và cô ta đặc biệt kiêu căng .

Trong số những người đàn ông , chỉ có một người được phép công khai tới lui nhà nó . Đó là chú Huy , thợ làm tóc chuyên chăm sóc mái tóc cho mẹ nó . Chú Huy thanh mảnh nho nhã , người gốc Bình Định , khá đẹp trai . Vì chú quá hiền mà vợ chú đã bỏ rơi chú cùng hai con nhỏ để chạy theo một ông cán bộ có chức tước . Ông làm ngành giao thông vận tải . Cô ta cũng theo chồng mới về thị xã này . Chú Huy gởi con thơ cho cha mẹ , lên trên này lập nghiệp . Không hiểu sao vợ cũ chú Huy rất chướng . Cô ta thường tìm cách xỏ xiên mẹ nó ngoài chợ . Mẹ nó ức lắm , nhưng vì những mối quan hệ làm ăn , cùng với những hệ lụy của lời đồn . Mẹ nó buộc lòng phải nhịn , cắn răn mà nhịn .

Hiểu được nổi lòng của mẹ , nó tìm cách trả thù .

Một buổi sáng khi vợ cũ chú Huy xách giỏ đi chợ ngang qua hàng mẹ nó , liếc ngang ngó dọc xỉa sói . Nó đến trước mặt cô ta , khoanh hai tay lễ phép chào .

- Cháu chào cô ạ ! Cô xinh đẹp quá . Chắc em bé trong bụng cô cũng đẹp lắm ha ? Cháu nghe người ta nói , khi người phụ nữ có bầu mà không biết gieo duyên thì đứa bé trong bụng sẽ nhăn nhó vô duyên lắm .

Cô ta ngượng đỏ người , nguýt nó bằng đuôi mắt thiệt dài sắc lẻm ...
Từ đó cô ta không dám đi ngang hàng của mẹ nó nữa .

***
Mỗi tối thứ bảy chú Huy thường đến nhà thăm mẹ nó . Chú đi chiếc xe đạp mini mới toanh ! Chú bảo nó lấy xe đi đâu chơi cũng được ,để chú tha hồ tâm sự với mẹ .

Nó tí tửng đạp xe qua nhà ngoại , bị bà mắng
- Mày thiệt ngu ! Để thằng cha đó làm ba dượng mày thì hắn sẽ đào cho hết của . Rồi chị em mày lấy gì ăn .
Con bé buồn lòng ôm nổi bực đi tìm bạn thân của nó vấn kế . Anh Sơn là bộ đội phục viên 25 tuổi ở sát vách nhà nó . Hai anh em hì hục khiêng chiếc xe đạp liệng tòm xuống giếng . Rồi anh biểu nó chạy về phòng giả đò ngủ .

Đến khuya trời mưa rả rích . Chú Huy ra về tìm hoài không thấy xe đạp , chú biết ngay là nó giở trò nhưng không dám lên tiếng .
Mẹ nó nhìn thấy nắp miệng giếng đã bị phong tỏa lâu ngày sao ai lại mở ra ? Mẹ rọi đèn pin xuống ...Mẹ thòng gàu thả chú Huy xuống trước , kéo xe đạp lên , rồi lại kéo chú Huy . Chiếc xe đạp cong thành một đống ...Chú Huy phải khiêng trên vai lủi thũi đi trong mưa .

Mẹ nó lấy cái chổi lông gà quất tới tấp lên cái đống mền là nó ...Dẫu đã quấn mấy lớp mền mà tiếng thét của nó cứ văng vẳng giữa đêm ...Mỗi một ngọn roi của mẹ quất xuống , anh Sơn bên nhà lại lăn lộn , tiếng thét của con bé cứ xoáy vào tim anh .

Sáng hôm sau khi mẹ nó vừa rời khỏi nhà , anh Sơn chui rào vô tìm nó . Anh xuýt xoa thoa dầu khắp thân thể nhỏ bé của nó đang bầm dập những lằn roi ...Nó đã thôi khóc mà nước mắt anh Sơn lả chã rơi ...Anh tự vả vào mặt mình .
" Anh thiệt là ngu ...ngu quá ! Quá xá là ngu ..."

***

Ba ngày sau , chú Huy chận đường nó tan học . Vừa nhác thấy bóng chú nó ù té chạy trốn . Chú chạy theo ...năn nỉ nó dừng lại .
- Chú chẳng làm gì bé đâu ! Chú chỉ muốn nói chuyện với bé đàng hoàng ...Bé nè , bé !
Rồi hai chú cháu tấp vào xe nước mía bên đường .
- Bé ơi , chú lúc nào cũng tử tế với bé . Chú không thể nào hiểu được ...tại sao bé lại hành xử như thế ?
- ...
- Sao bé lại ghét chú thế , hả bé ?
-...
- Có thể trò chuyện với chú không ? Chú sẽ thương yêu mấy cháu như thương con chú vậy ! Chú sẽ ...
- Cháu không có ghét chú ! Nhưng không muốn chú làm bố dượng .

Nó thu hết can đảm nhìn trừng trừng vào mắt chú Huy ...Chú cũng gan lì đấu mắt với nó ...
Một giây ...hai giây ...ba giây ! Nó thấy mắt mình bắt đầu nổ đom đóm ...Thái dương nó nhói cơn đau đầu .Nó tự trấn tĩnh mình không được khóc , không được chớp mắt ...Nó mở thật to đôi mắt , xoáy lê tia đồng tử vào mắt chú Huy . Những con đom đóm chờn vờn trong đầu nó ...
Chú Huy nhìn xuống ly nước mía , khuấy nhẹ rồi đẩy về phía nó .
- Uống đi bé ! Chú hiểu rồi , chú sẽ không gặp mẹ nữa đâu !
- Chú nói thật nhé ?
- Thật !
Chú Huy gật đầu với ánh nhìn buồn thiu . Chú ngắm đàn bò đang lững thững băng ngang con lộ .
Con bé ừng ực một tràng hết ly nước mía .
- Chào chú cháu về !
Nó chạy vụt đi , lẩn mình vào đàn bò .
Rồi nó chợt quay lại , đến bên chú Huy , ngập ngừng ...
Chú vẫn ngồi yên bên xe nước mía tủm tỉm cười với nó .
- Bé muốn nói gì với chú , phải không ? Cứ nói !
- Chú không được để mẹ cháu biết chuyện này .
Nó vén tay áo để chú Huy thấy những vết roi hằn ...
Mắt chú rưng rưng ...chú đưa tay vuốt những sợi tóc lòa xòa trên vầng trán dô của nó .
- Chú sẽ im lặng ! Bé ngoan .
Nó chạy vụt đi , đuổi kịp đàn bò . Nó rất thích sờ vào mấy cái bụng no căng của lủ bò , và ngắm đôi mắt hiền từ của bò mẹ . Thỉnh thoảng mấy chú bò bị nhột lại rống lên : " Úm...bò ..." Những thanh âm đã thành trìu mến với nó .

***

Sáu tháng sau , chú Huy gá nghĩa với cô Xinh góa bụa . Cô có năm đứa con rất hung hăng . Chú Huy đón hai đứa con nhỏ về ở chung chẳng được bao lâu lại phải gởi về quê . Cô Xinh cũng có của ăn của để , xuất thân gái quê . Cô có tánh cả ghen , ăn nói rổn rảng , hở tí là giảy nảy mắng chồng . Có lúc cô còn mày tao với chú Huy .

Một đêm nó nghe mẹ tâm sự với người bạn buôn hàng chuyến hay ngủ đêm ở nhà nó .
- Chuyện bà với ông Huy đang ngon lành , sao bỗng dưng đứt vậy ?
Mẹ nó thở dài sườn sượt ...
- Chẳng biết nữa , có lẻ anh ấy quá mặc cảm vì nghèo !
- Tội nghiệp , ảnh hiền quá ! Con mụ Xinh thật không biết điều . Đám con của mụ thôi hết chỗ nói .

Cả đêm nó cứ trằn trọc nghe tiếng con thằn lằn chậc lưỡi trên trần nhà mà thương mẹ , thương cho chú .

Mẹ nó tìm một thợ tóc khác . Chú Huy cũng tránh con đường qua nhà nó .Thời gian trôi mau ...
Chú Huy vẫn sống với cô Xinh . Cô Xinh đập bỏ căn nhà xập xệ cũ , xây lại căn lầu lớn ba tầng . Họ khuếch trương tiệm tóc nho nhỏ của chú thành Mỹ Viện Tóc Xinh Xinh ở tầng dưới , cô chú sống tầng giữa và tầng trên dành riêng cho đám con của cô .

Năm con bé 16 , nó được trở lại thị xã dự đám cưới người chị họ . Cô dâu mới được gởi tới để chú Huy chăm sóc . Tay nghề của chú được mọi người trân mến . Chú không nhận ra con bé ngày nào đã trổ mã . Chú tàn tạ vì nghiện rượu , hom hem và già đi rất nhiều . Tay chú cứ run run ...

Tiếng cô Xinh cứ léo nhéo từ nhà dưới ...nghe chỏi tai .
Cô dâu nhìn nó cười tủm tỉm ...
Chú Huy như đã dày dạn với cảnh này ...
Nó nghe chú lầm bầm " mẹ khiếp !"

***
Ba năm sau vào dịp tết , một người bạn hàng cũ đồng hương ghé thăm mẹ nó . Bà ta cho biết tin chú Huy vừa qua đời vì xơ gan khi tuổi đời mới ngoài bốn mươi . Chính nó đã nhanh tay chậm đi dòng lệ nóng lăn trên má mẹ . Cả ngày nó cắn chặt răng mình không để cái lưỡi được nhúc nhích .

Đêm đó nó lên cơn sốt . Giữa cơn mê chập chờn , nó nghe tiếng chú Huy dặn dò :
" Im lặng , bé con . Im lặng ! "

Mưa phố núi


Monday, May 14, 2012

Tùy bút - Hạnh phúc vô giá



Quà của con gái khéo tay hay làm



Quà của cậu quý tử 5 tuổi - preschool - William Giang Nhật Nam








Hạnh phúc vô giá

Sáng nay , ông xã không đánh thức tôi dậy như thường lệ . Chủ nhật là ngày nghỉ bình thường của tôi . Hôm nay lễ Mẹ , nhân viên xin nghỉ nhiều quá , cô chủ nhỏ phải đi làm thay .

Đã 9 giờ sáng , tôi còn vặn mình trên giường ngủ nướng . Với tôi , ngủ nướng như một trò tiêu khiển chẳng có gì mà phải xấu hổ ! Mọi người trong nhà đều biết , bạn bè đều biết , cả nước đều biết . Có phải ai muốn như tôi cũng đều được ? Ai cũng nói tôi có phước , số tàn tàn , hưởng nhàn thoải mái . Thực ra đâu phải tôi làm biếng ! Tôi có bịnh rất kỳ , vừa thức dậy mà xuống giường ngay tôi hay bị xây xẩm mặt mày , có khi bước hụt chân nọ đá chân kia . Bác sĩ bảo tôi bị huyết áp thấp , tôi mà đói bụng là như muốn xỉu liền .

Ngoài ra , mọi thứ khác đều bình thường . Nếu không có gì xảy ra bất chợt tôi sẽ sống đến 60 tuổi như lá số tử vi của tôi . Vì thế tôi tiết kiệm đời sống của tôi từng giây từng phút . Sống sao để ngày tháng trôi qua không lãng phí ...

Quý tử lên đánh thức mẹ dậy .

- Mẹ ơi ! What 's day of today , you know ?
- Ye , It 's my day , happy motherday !
- no no ...no . It 's nothing day .
Cậu lăn vào người mẹ hôn lấy hôn để .
- Mẹ phải đi làm hôm nay , cu ở nhà với bố ha .
- why ? why you have to work alltime . I want mom spent time with me . Take me to the park like we did last week , don't we ?
- Sorry baby , I have to work today , no choice !
Cậu đè xấp lên người mẹ , hôn túi bụi lên người tôi như một người đàn ông hôn một người đàn bà ...ngấu nghiến .
- Trời trời , tránh ra cho mẹ đi làm nào .
Cậu ôm lấy mặt tôi lắc lắc như một món đồ chơi .
- Mom , guess what , guess !
Tôi nhìn lên màn hình tivi trước mặt , có một mẩu giấy nhỏ được dán lên đó . tôi tới gần và đọc
" Happy motherday , we love you ."
Đây chắc là tác phẩm của mấy cô gái .
Tôi vào nhà tắm , lại một mẩu giấy hoa hoè dán trên mặt kiếng bồn rửa mặt . " You 're so cool ! "
Khi vào phòng lục tủ quần áo , lại một mẫu khác . " you 're number one mommy "
Cậu Út lẽo đẽo theo sau
- Mom , make sure you won't take that off , OK ?
Tôi gật đầu , OK .
Xuống nhà chuẩn bị đi làm , nghe tiếng ông xã đang chạy máy cắt cỏ rào rào ngoài vườn . Người gì mà ham làm việc thế không biết .
Ông xã tôi cứ giành hết việc , khiến tôi chẳng còn việc để làm . Thấy tôi thích ăn yogurt , anh chạy đi hỏi công thức rồi về tập làm . Mấy tuần lễ đầu hư lên hư xuống , lúc thì không đặc , lúc lại không đủ chua ...Đến tuần lễ thứ 3 thì chuyên nghiệp như ngoài tiệm .
Tôi hỏi anh sao làm khéo thế , yogurt đặc sệt và béo ngậy có bí quyết gì không ? . Anh trả lời
- Cứ việc gì mà mình cố để tâm vào làm thì phải thành công thôi .
Anh xã đang thất nghiệp, tôi cứ béo tròn béo trục ra . Tối nào về mở tủ lạnh cũng gặp lũ khũ đồ ăn chơi , hết sinh tố bơ tới sinh tố dâu , chè ,xôi ... Không ăn thì anh buồn. Ngồi gõ computer mà anh cứ mang hết món này lên năn nỉ lại món kia .
Khổ thân tôi quá , đang muốn giảm cân mà !
Đến nơi làm việc , mở phone ra bắt gặp hai cái text message . Một của cô em gái " Happy motherday bà chị điệu điệu ! "
Một cái khác của nhỏ bạn thân " hey , you . Happy Motherday "
Đang lui cui reply message thì một bạn trai thời đi học trên San Jose gọi xuống
- Ủa ? Nàng đang làm gì đóa ?
- Đang làm ở chỗ làm nè
- Ui choa , thương quoá . Sao phải đi làm bữa nay.. toa ?
- Ừa , thấy tụi nghiệp tui hông ? Bị nghèo mờ ...cần tiền .
- Ui ...cha cha cha ! Tội quóa đi thôi , để đây gởi xuống mười ngàn xài đỡ hê ...Rồi ! đốt xong rùi đóa , nhận chưa ? Nghe rõ ...trã lời !
- Rồi , nhận được . Trả lời ! Ủa ...mà sao cũ ...quá , sao xài đây ?
- Tiền âm phủ mà ...vậy đó cưng ! Đẻ cho lắm ...rồi than !
hahaha
- Vậy nghen ! Happy Motherday ,cả nhà vui hê .
- Mắc dịch ...ông ! Đi VN cho gái ăn hết tiền rồi chớ chi , hehehe...

Khách cứ vào cả gia đình , làm từ sáng đến chiều không có giờ để thở . Lễ Mẹ mà đì tui kiểu này chắc tả tơi hoa lá , còn đâu sức tối nay hầu chồng .
Lái xe về , chiều vẫn còn đổ nắng vàng hoe . Sực nhớ tới Anh , người anh tinh thần rất dễ mến mà tôi tình cờ quen biết không lâu . Hôm qua anh gọi , nói mới vài câu thì xin cúp vì quá bận . Được nói chuyện với Anh trong lúc lái xe thì còn gì bằng .
- Chào cô , hôm nay muốn gì đó ?
- Dạ muốn nghe anh nói , anh có rãnh không ? Nói em nghe cái gì vui vui đi , đang lái xe anh ạ !
- Ra thế ! Cô lúc nào cũng bận , gớm . Lúc tôi rãnh muốn nói thì cô lại bận .
- Thế bây giờ anh đang làm gì ?
- Tưới vườn !
- Cha ! giỏi thế ư ?
- Giỏi tử lâu rồi , đợi cô nói .
- Ơ ! hôm nay ngày của em nghe , không được mắng đâu .
- Ừ nhỉ ! Để xem chúc cô cái gì nhẻ .
- Phải đặc biệt chút nha , những thứ bình thường em hổng thèm đâu !
- Chúc Mưa phố núi trẻ dài trẻ dai trẻ mãi trẻ hoài ...và xinh hơn nữa nhé ...để còn sáng tác dồi dào ...
- A ha , được lắm . Đúng là anh mà , anh vừa cho mpn ăn kẹo ấy , kẹo ngọt .Đã lắm nha !
- Biết ngay là cô chỉ mong có thế ...
- Ủa ! sao người ta lại hiểu trúng bóc ý em ha !
- Niềm vui , thì cô có thừa . Tiền bạc ...cô chả ham . Còn gì nữa nào .
- Anh kể em nghe về chuyện đời anh đi , chuyện tình ấy . Dạo này mpn bí đề tài .
- Biết bắt đầu từ đâu mà kể cho cô nghe đây . Tôi mê đàn bà lắm , cứ cô nào mà đẹp là tôi mê tuốt .
- Sạo !
- Ơ ! Thế thì bảo tôi kể làm gì ...Hay nhẻ !
- Không phải cái gì anh nói em cũng tin đâu . Anh khó như ông đạo ấy , lại dở người dở ngợm . Anh không phải loại mê sắc đâu , đàn bà dẫu có sống bên cạnh anh cũng chưa chắc đã yêu .
- Ơ ! Tôi chỉ nói một câu , cô lại móc họng tôi mười câu . Cái cô này ...Sao cô biết ? Cô đã biết tôi là ai đâu nào ?
- Nếu em trực tiếp nói chuyện với anh , cứ nhìn thẳng vào ánh mắt anh , em có thể đoán tới 70% . Qua điện thoại , chỉ có thể phân tích qua giọng nói , cách nói , điệu cưởi . Và cách anh dẫn chuyện , sát xuất có thể 60 % . Này nhé anh không hút thuốc lá , người anh dễ bị lạnh . Anh cao từ 5 feet 6 đến 5 feet 10 . Thích các loại thức ăn ngọt , không thích đám đông . Thích màu xanh , màu tím và màu trắng . Rất thích đắm chìm trong suy tư , trí nhớ rất sắc sảo . Không thích rượu bia . Với anh những thứ thiên về vật chất không có giá trị bằng tinh thần . Anh thích những thứ không hoàn hảo , càng góc cạnh càng đặc biệt , phải không ? Cuộc đời anh là một chuỗi đi tìm và khám phá . Có đôi khi anh thấy mình như bị rơi vào một thế giới nào đó , mà không tìm được đường ra . Anh rất thích tung hỏa mù , đánh lạc hướng người khác để thử trí tuệ của họ . Khám phá ra một điều gì mới mẻ chính là niềm đam mê của anh .
- Ghê nhả ! đức tin của cô đấy à ?
- Lúc nào cũng bọc cho mình áo giáp sắt , thực chất là trái tim anh rất lành , như bụt á !
- hahaha ...Mấy mươi tuổi đầu ...mới có người coi tôi là bụt ...sướng thật đấy .
- Thôi , em phải vào nhà rồi. Chào anh nhé , cám ơn đã trò chuyện cùng em .
- Nhanh thế à ?
- 20 phút rồi anh , mỗi ngày em lái 20 miles đi , về .
- Cứ đến hồi gây cấn thì cô lại bye . Vâng , chào . Cô vào nhà đi .

Vào nhà , dọn cơm ăn một bữa đơn giản . Hôm qua , mẹ tôi nấu một nồi ragu gà thật bự . Bà và các cháu ăn tiếp cho hết .
Tôi và ông xã ăn cơm với khô cá lóc nướng và canh rau tần ô . Đây là khô cá lóc do một người bà con đem về từ Nam Vang - Campuchia . Thịt mềm dẻo thơm ngon chứ không tanh như loại cá lóc bên VN . Tôi và ông xã không thể thiếu cơm đến ngày thứ hai .

Cơm nước xong , tôi lên phòng nằm nghỉ . Các cháu mang quà ra hí hửng tặng mẹ . Anh xã hà tiện cũng góp một phần khiêm nhường .
Đứa con gái lớn 13 tuổi múa cho tôi xem điệu múa mà cháu học được ở Chùa - Múa Hoa Sen . Rồi cháu hỏi
- Mẹ có muốn nghe con đàn không ?
Ngại xuống dưới nhà , tôi từ chối .
- Lúc khác con nhé ! Hôm nay mẹ được nhiều quá rồi . Con nghỉ ngơi sớm đi , mai đi học .

Một ngày tràn đầy những niềm vui nho nhỏ . Tôi còn mong ước gì ? Mong sao những bà mẹ khác cũng chan hòa những niềm vui bình dị như tôi .

Mưa phố núi

Saturday, May 12, 2012

Tùy bút - MẶT NẠ







MẶT NẠ


Em biết , ông đang đeo mặt nạ . Mặt nạ với đời và mặt nạ cho tình yêu .
Tội nghiệp quá ! Người đàn ông ôm nhiều ước vọng , khát khao đến cháy lòng mà phải vờ dửng dưng . Đeo làm chi cái mặt nạ oan nghiệt ? Yếu đuối thì chấp nhận yếu đuối . Rung cảm ư ? Há chẳng phải là tâm điểm của hồn thi sĩ hay sao ? Ông mà húc ai ? Húc ai mà vẫn bảo vệ cặp sừng của mình không bị tổn thương ? Danh dự là cái quan trọng nhất cho khuôn mẫu đàn ông . Ông có biết quý nó đâu ! Chọc tức hết cô này đến cô khác , rồi khi chính mình bị thương như con chim sợ cành cây cong .

Chúng ta đủ trưởng thành cả về tâm và nhận thức . Đúng - sai , chỉ là cảm nhận không thể nào phân tích . Cuộc đời nào phải bài toán mà tìm mẫu số chung .

Rất nhiều lần em muốn đến bên ông , để xoa dịu nồi đau mà cuộc đời đã trao cho ông . Để hun đút trái tim em đi tìm những giấc mộng không bao giờ có thật . Đến , rồi lại đi . Tới , để rồi trở về . Tất cả chỉ tại ông đấy nhé !

Lúc nào ông cũng mở miệng giảng giải về tình yêu . Ông chẳng hiểu gì cả ! Tình yêu có màu trong suốt dễ gì nhìn thấy được . Tình yêu trong thi ca còn đẹp hơn tình yêu thật sự ở ngoài đời. Bởi nó lắng đọng , mỹ thuật và thăng hoa . Chỉ những con tim cực kỳ nhạy cảm mới bắt được tần số rung động . Thưa ông !

Ông đang bị tẩu hỏa nhập ma đấy , mà ông nào biết .

Có lẻ em là người duy nhất hiểu được ông , còn rỏ hơn chính bản thân ông đấy . Đố ai tin được nào ?

Ông có biết ông đã sai ở đâu không ? Ở chổ lẩn lộn vị trí .

* Sứ mệnh của một nhà báo là nói thẳng nói thật , và tôn trọng sự thật .

* Sứ mệnh của nhà văn là tạo ra nhân vật rồi xếp nó vào những hoàn cảnh thích hợp .

* Còn sứ mệnh của thi sĩ là ca ngợi mọi thứ , là tô vẻ cho cuộc đời bằng những gam màu đặc biệt . Để biến nổi đau thành hạnh phúc dịu dàng , khiến tình yêu tồn tại với nhân gian .

Ông có tất cả nhưng xếp sai vị trí .

- Ông cho nhà báo đi làm thơ
- Đem thi sĩ đi làm báo
- Và đem cái chất đàn ông trần tục vào văn .

Râu ông nọ cắm cằm bà kia ...Tiếc thay !

Đừng xét nét cuộc đời bằng ánh mắt nghề nghiệp , ông nhé ! Sẽ khiến ông lún sâu vào tuyệt vọng

Đừng cảm nhận cuộc đời bằng thái độ hờn dỗi . Thứ không phải của mình thì cũng nên vun vén vì người khác .

Hãy biết tôn trọng danh dự của những người đàn bà như chín danh dự của vợ ông , con gái ông , mẹ ông .

Đừng đùa với lửa , đừng dùng lửa thử vàng . Đưng dùng vàng để thử đàn bà , và càng không nên dùng đàn bà để thử trái tim ông .

Những lối mòn của nhân gian sáo rỗng , có đáng cho chúng ta đi không ?

--- NgọcLanTâmBút ---


Friday, May 11, 2012

Tùy bút- Mưa Paris

Mưa Paris

Tôi rất thích nghe anh nói chuyện , bất cứ đề tài gì . Cái đầu của anh không đông tây kim cổ như bác Bùi Bảo Trúc , cũng không mô phạm như chú Nguyễn Ngọc Ngạn nhưng lại có một nét gì đó riêng rất riêng mà tôi chưa từng gặp ở bất cứ ai .Tôi đoán anh cũng nghỉ về tôi như thế !

- Cô chưa từng đến Paris phải không ? Nên đến một lần cho biết nhé . Đã ba tuần nay , Paris ngập trong mưa . Mưa lớn , mưa nhỏ , mưa to mưa bé cứ rủ cả về đây . Giời ơi ! Cả ngày cứ đi ra đi vào , chán lắm .
- Vậy sao anh chị không dọn về đây . Cali nắng ấm tình nồng đây nè ...hihihi...
- Cô cứ đùa , công việc làm ăn của chúng tôi ở đây , nhà cửa ở đây . Con cái chỉ nói tiếng Tây , dẫu chúng tôi rát muốn có được đâu !
Cô nói dễ nghe nhỉ ?
- Dễ hay không là do lòng người đấy ạ ! Mà thôi mpn hiểu rồi , vợ anh là đầm thứ thiệt sao chịu xa Paris ?
- Đầm hay Việt có khác biệt hay sao ? Nè , nhà tôi nói cả tiếng Anh đấy nhé , thạo hơn cô đấy .
- Eo ôi ! Người ta đem vợ ra hù mpn kìa , sợ quá chừng chừng luôn á ! Thế , anh tốn tiền điện thoại gọi sang đây làm gì ?
- Để nói tiếng Việt với cô .
- Đấy nhé ! Cứ tưởng anh đã vong bản cơ .




Anh im lặng , chỉ có tiếng thở dài . Thôi chết ! tôi lại vô tình chạm mạch . Trái tim của người đàn ông còn mong manh hơn pha lê . Anh đã lấy vợ ba lần rồi , cả ba lần đều không do anh lựa chọn . Lắm lúc tôi không làm sao hiểu nổi anh . Anh là đàn ông cơ mà , sao không làm chủ cuộc đời mình . Sao cứ để dòng đời đưa đẩy anh .
Rồi anh đằng hắng giọng khô khan .
- Thời tiết bên cô hôm nay thế nào ?
- Thưa anh nắng đẹp , chiều có thể mưa đấy . Chị ấy đã cai rượu được chưa ? chị có khoẻ không ?
- Tôi chẳng biết đâu mà lần , có lúc rất khoẻ , có lúc lại như không . Cô ấy đã bớt uống rượu nhưng tinh thần thì tệ lắm .
- Chị ấy có còn ý định tự vẫn không ?
- Tôi không biết nữa , đàn bà cứ ôm giữ những điều thầm kín , may ra Chúa biết .
- Còn anh , anh có khoẻ không ?
- Hay nhỉ ! nói chuyện từ nãy giờ mới hỏi thăm sức khoẻ . Ăn nói thế mà cũng đòi làm nhà văn đấy !
- Anh sai rồi , mpn chỉ là thi sĩ chuyên làm thơ con cóc . Mpn chỉ mới tập viết, lãng hông ? Tự dưng anh ở đâu vào đọc bài rồi cảm ...
- Vô duyên !
- Ơ hơ , Anh mắng người ta .
- Nói thế mà mắng à ?
- Giời ơi , còn không ? Tát nước vào mặt đàn bà con gái thế kia .
- Mà cô cũng táo tợn lắm nhé , lắm lúc tôi tự hỏi cô là ai ? Sao cứ ngây ngây dại dại ...
- Thế anh còn vào đọc bài của mpn thường không ?
- Thì vẫn ...
- Nghĩa là mpn đâu có vô duyên khi viết nhỉ .
- Những điều cô viết quá lãng mạn , không thực tế tẹo nào .
- Thế à , vậy anh đọc làm chi ?
- Để biết cô viết những gì và hoang tưởng đến đâu ...
- Mặc xác người ta , vô ...duyên .
- Ơ hay , cái cô này ...cô giỏi thù vặt nhỉ .
- Thì đã ...
- Đố cô biết tôi đang nghĩ gì ?
- Thì uýnh người ta , phỏng ?
- Giỏi đấy , tôi đang nghĩ xem , phải uýnh cô bằng cách nào . Khõ vào cái đầu vớ vẩn của cô nhé !
- Ui da , đau lắm . Mpn thường hay rứt đầu mà . Chạy trước nè , đừng gọi nữa nhé nếu chỉ để mắng và uýnh ... Đây chả !
- Tay cô thế nào rồi , còn đau không ?
- Việc gì đến anh ?
- Nghe cô đau tội nghiệp , lo lắng nên hỏi thăm vậy .
- Thưa đỡ nhiều rồi ạ ! Mà anh này , sao anh chỉ gọi mpn vào lúc trời mưa thôi ?
- Không mưa ai thèm nghĩ đến cô .
- Có phải anh thường bị đàn bà trấn áp nên kiếm cô em người dưng này để hạ hỏa ?
- Giời ơi , ai dám ăn hiếp tôi chứ lị . Vớ vẩn .
- Đấy ! lại nữa rồi . Vớ vẩn sao anh thích nghe ?
- Có người kê vào tai mình nói thì cứ nghe . Còn cô , sao thích nghe người ta mắng ?
- Vì anh mắng rất có duyên , biết chửa ? Cả nỗi hằn học của anh nữa , đàn ông lắm , rặc chất Bắc kỳ .
- Bắc kỳ chính tôi đấy , thì sao ?
- Miệng cứng mà lòng mềm !
- Hahaha ...
- Hihihi ...

Trời mưa Paris hay mưa Cali thì cứ mặc , anh em chúng tôi thỉnh thoảng vẫn nói chuyện với nhau như thế . Anh giúp tôi mở ra cánh cửa bí mật từ đáy lòng đàn ông , còn tôi hy vọng có thể giúp anh hoàn thiện những khiếm khuyết mà anh từng thất bại với đàn bà .
Ai dám bảo không có tình bạn trong sáng giữa người đàn ông và đàn bà , tôi bảo có đấy , ít nhất là giữa anh và tôi .

Mưa phố núi

Saturday, April 14, 2012

Tùy bút -Thư cho nổi nhớ từ Sài Gòn

Thư cho nổi nhớ từ Sài Gòn
Adam H. gởi Eva S.

Bé thương nhớ !

Cuộc sống quá tươi đẹp , anh nhìn mọi người thấy ai cũng đáng mến . Điều đó thật kỳ diệu ! Thời gian đen tối vừa qua có lúc anh tưởng mình có thể chết đi được . Nhiều đêm dù rất khuya anh trằn trọc không sao ngủ được , bao kỷ niệm của chúng mình dồn dập trở về bóp nghẹt trái tim anh , tưởng chừng bé vẫn còn quanh đây bé ơi ! Đừng làm anh thất vọng nữa nhé , chỉ còn 4 tháng nữa là anh ôm bé trong vòng tay rồi . Ôi ! Anh yêu bé biết bao ...cuộc sống của anh trước mắt chỉ là bé , cho bé và vì bé . Không lựa chọn , không áy náy ,không trở lực nào ngăn cản được anh . Bé sẻ là cả cuộc đời anh , bây giờ và mãi mãi ...Anh sẻ không ngốc nữa , sẻ làm mọi điều , bất cứ điều gì để chuộc mọi lỗi lầm . Anh yêu bé vô cùng bé có tin không ?

Sài Gòn đã bắt đầu những cơn mưa đầu mùa , làm anh nhớ quá những ngày ra vô nhà bé . Những lúc hai đứa mê mãi với mưa đêm Sài Gòn . Bé nghịch quá cứ bắt anh đội áo mưa chở bé ra tận cầu Sài Gòn , xa lộ Biên Hoà . Bé xúi anh nhấn hết ga ,núp sau lưng anh ấm cúng thế còn cười ha hả ...Anh phải chịu hứng những cơn mưa rát cả mặt , mờ cả mắt . Thỉnh thoảng bé còn cao hứng vịn vai anh đứng dậy làm mô tô bay . Trời ơi lúc đó anh thiệt mất tiêu hồn phách , cứ lo nhỡ bé rớt xuống đường ...Sao bé nghịch thế ?

Tối về con hẽm nhà bé phải dắt xe lội bì bõm ...Nước lên ngập nữa bánh xe chết bugi ...Tắt máy .
Bước vào nhà người bé ướt như con chuột lột , bị mẹ mắng xối xả ... Anh run quá chuồn êm ...Giờ nghĩ lại sao thấy mình hèn thế ? nhỡ bé bị đòn thì tội chưa ?

Mưa Sài Gòn có thấm thám gì so với Pleiku mình hả bé ? Mưa Pleiku có khi một tuần liền không dứt . Nhớ mùa hè năm nào ...
Anh đang bận túi bụi với công việc ở vườn ươm trên viện nghiên cứu Đà Lạt bỗng dưng nhận điện tín bất ngờ của bé " Em đang ở Pleiku với ngoại nè , hai tuần nữa . " Thế là cả buổi chiều anh cứ như thằng lên cơn . Cây canhkina vừa mới ra chồi lá , ngắm vườn ươm của riêng mình , trên lô đất mang tên bé đó . Bé lúc nào cũng thích chơi rượt bắt với anh , anh mà không thu xếp dọt về Pleiku để tóm cho được bé . Bé lại theo bạn bè lội xuống Quy Nhơn hay Nha Trang thì anh biết ngõ nào mà tìm . Nhiều lúc giận bé cành xương hông .

Trời Pleiku đang mưa tầm tả mà bé cứ đòi ra đồi thông . Ông Bà không cho , anh phải nói dối là chở bé xuống phố ăn bún bò Huế . Ra tới đồi thông mưa mịt mờ trời đất chẳng biết hướng nào mà đi , đi lạc lung tung anh cứ lo là xe hết xăng giữa đường . Anh lo muốn chết sao bé cứ cười hihi . Bé còn hỏi anh có dám ở lại qua đêm trong buôn thượng không ? Đặc biệt người dân tộc rất hiếu khách , đêm đến họ sẽ đốt lửa nhà sàn , rồi các cô xinh đẹp nhất  ra tiếp đãi anh và xin được " bắt cái nước chút chút " với vị khách nam nhi từ miền xuôi ...

Bữa đó anh cứ tròn mắt ngạc nhiên khi thấy bé nói tiếng dân tộc để hỏi đường . Rồi còn theo bé vào nhà họ xin nước uống , khoai nướng .
Bé cứ cho anh đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác , rồi còn mắng yêu anh " Bị vì em là con gái phố núi chính tông ba đời , hổng phải như anh cái chàng Bắc kỳ di cư ...ở trọ . "

Em đã xa anh xa cả những cơn mưa ký ức . Mưa rào Pleiku , mưa bay Sài Gòn rồi mưa phùn Đà Lạt ...những cơn mưa cũng bất chợt như em , cũng ẩn hiện như em chợt đến chợt đi vội vả . Còn những cơn mưa Cali của em có chợt quen chợt lạ , có gợi chút gì về anh và phố núi thân yêu . Sài Gòn rất buồn khi không còn em , chỉ có nổi nhớ cứ chờn vờn trong tâm trí . Đã có lúc anh muốn rời thành phố đi đâu đó nhưng không thể , vì chính ở đây , nơi đã vun đắp cho tình yêu của mình . Và cũng chính nơi này đã chứng kiến bao hạnh phúc , bao khổ đau , đắng cay ngọt ngào của anh và bé ...

Bé thương yêu ơi ! Anh yêu bé hơn hôm qua , như hôm nay và thua cả ngày mai . Đàn bà thiếu gì , nhưng trái tim anh chỉ có bé , duy nhất em thôi , sao vẫn không tin anh nhỉ ? Hôn em ngàn lần , mọi tọa độ . Hôn cả cơn mưa !

Adam H. - Sài Gòn tháng tư 19...


Xin mời các bạn nghe bản nhạc mới từ thơ Mưa phố núi - XIN BẤM VÀO LINK DẪN

THEO MƯA VỀ PHỐ

http://www.youtube.com/watch?v=dDhwk2AJPwQ&feature=player_embedded

 

Wednesday, April 11, 2012

Tùy bút - Ngày xuân bắt đầu

Ngày xuân bắt đầu

" nhìn đi em cầu vồng thắm sắc
Có bao nhiêu đọng ánh mắt tình
Nhận đi em tim anh đắm say
Lời thiết tha trao em từng ngày..."

Buổi sáng vừa thức dậy tôi lảm nhảm hát một mình vừa vươn vai làm những động tác thể dục khởi động.
Ô kìa ,nắng đã lên rất cao. Tôi chạy ra ban công nhìn xuống khu vườn nhà mình. Ôi chao hoa nở tưng bừng khắp nơi , đây đó bừng loan sắc tím. Sắc tím là gam màu chính trong khu vườn nhà tôi. Một khu vườn nho nhỏ gọn gàng của riêng tôi , khung trời mộng.

Cây hoa Yesterday - today - tomorrow đang nở rộ : tím lợt , tím đậm , tím sẫm. Đây là một trong những cây hoa mà tôi cưng nhất. Mỗi năm chỉ nở hoa vào mùa xuân , hoa rộ khoảng hai tháng rồi ngưng. Cây hoa đã 5 tuổi dạng bonsai dễ thương lắm !





Kế bên là bụi hoa leo chuông rũ của Mễ , cứ rũ từng chùm tim tím xuống duyên lắm nhé ! Màu tím thường gợi cho tôi nỗi niềm lãng mạn. Màu tím cho tôi cảm tưởng mình vẫn còn trẻ lắm nên vẫn ôm khát vọng đầy tim.






"... Hãy ngước đôi mắt nhung lên trời thẫm
Dõi theo đám mây lãng đãng màu.
Em thấy gì qua màu xanh ngát ngát
Vẽ lên màu hy vọng bờ mi xanh..."

Bầu trời đầy nắng trong , mấy cô gái đã đi học hết chỉ còn cậu trai út ở nhà. Nghe mẹ hát cậu đổ quạu
- Mommy , you wake me up !
- Oh ! It 's time to ready for school , honey.
Tôi nhìn đồng hồ , 9 giờ sáng. Trời ! Lẹ vậy. Tôi chạy vù vào nhà tắm. Đánh răng , tắm gội ,sấy tóc , hết 20 phút. Chỉ còn 10 phút để thay quần áo , rồi phải lấy cơm bỏ vào hộp mang đi làm nữa. Tôi có cái tật ham ngủ , sáng nào cũng chạy xất bất xang bang. Xuống dưới nhà thấy ông xã đang ngồi ngoài vườn vừa hút thuốc vừa ngắm hoa.
- Anh có thấy khu vườn đẹp không , anh ?
Chồng tôi cười chúm chím.
- Nhờ ai vậy ta ? Em phải không? Nhổ cỏ, bắt sâu , tưới nước . Ông xã tôi có tánh hay nói ngạo như vậy.
- Hổng phải em đâu ! Người hùng của em kìa , em à ? chỉ có ý kiến là giỏi thôi. Thằng cu dậy rồi kìa , bye nhé !
Tôi lái xe đến nơi làm việc đã trễ 15 phút. Hú hồn...sáng nay không có khách hẹn sớm , nếu không lại bị rầy...Phiền !
Vừa vào mở cửa chưa kịp vặn công tắt đèn phone đã reo hối hả
- Good morning ! May I help you ?
- You're so late ! Nobody answered me 10 minutes ago.
- Oh ! I'm so sorry. I got stuck on freeway.
- That's ok , honey. I know you always say that , and I must forgive you all time. I 'll be there in 15 minutes, is it allright to you. Make sure that , I have a meeting right at 12:00 noon
- Fore sure , Madam Butterfly !
- What ?
- I mean , you 're a beautiful woman.
- How sweet ! see ya...

Trời ơi , không khéo nịnh sao em được lòng khách hả cưng ? Thời buổi gạo châu củi quế , lạng quạng không đủ tiền trả bill chứ chơi a ? Tôi dặn dò các chị chuẩn bị sẵn sàng để phục vụ bà Harley. Một bà khách là nhân viên cao cấp của bệnh viện kế bên , bà khách sộp chịu chi đồng thời khó tánh.

Tôi rất thích buổi sáng thứ hai của mình bắt đầu bằng những bà khách vui vẻ , sẻ đem lại may mắn cho cả tuần.
Tôi qua tiệm Cofee Bean kế bên order một cái bagel toast với cream chesse , một ly cafe Au Lait. Tôi mang về tiệm từ từ nhâm nhi bữa sáng...
Cell phone reng , Rồng từ Seattle gọi tới
- Hi , Rồng nước. Ông mạnh luôn hả ?
- Ừ , phẻ re. Còn you , làm ăn ra sao ?
- Tàm tạm qua ngày. Ủa ? Hôm nay ông không đi làm sao gọi tui giờ này ?
- Mình đổi sang ca chiều rồi , để có thời giờ đưa rước mấy nhỏ phụ bà xã một tay. Hehehe...
- Chà , nghe được à ! Sáng sớm đã nghe ông cười rồi. Tươi roi rói vậy ? Bộ để dành sẵn cho tui hả ?
- Hehehe...cứ nghe giọng bà là tui cười được liền à. Tối qua có ghé Facebook thấy hình bạn bè họp mặt tháng hai vui ghê đó.
- Tui có rủ ông mà , biểu hổng chịu đi chi , giờ tiếc. Đám tang của mẹ Nàng mà ông hông đi thiệt bậy đó !
- Bị gấp quá không thu xếp kịp mà. Hình như nghe nhỏ Huế nói , Nàng lại về San Jose cuối tháng tư để làm 100 ngày cho bác gái đó. Tui cố thu xếp , còn bà ?
- Úy chu cha , mới đi tháng hai , giờ đi nữa. Chắc ông xã đuổi cổ luôn...
- Ổng dám bỏ cục cưng ha ?
- Sao hông ? Ông cũng là đàn ông mà...ông biết rõ quá còn gì. Cí gì cũng vừa vừa...phải phải...
- Ê ! Thấy bà lên cân đó nha ! Nè , vợ tui hai tuần nay không có ăn cơm , chỉ ăn thịt cá rau , uống cafe không đường...xuống 6 pounds đó nha. Bà làm thử coi , hồi xưa bà nhỏ nhắn dễ thương lắm mờ...
- Trời ? Là ý chê tui giờ già , mập xấu phải hông nè ?
- Hehehe...nói gần nói xa cũng hổng qua nói thiệt...hihihi.

Dù sao thì cũng cảm ơn Rồng rất nhiều , vì đã thiệt tình góp ý. Ui chao ! Chiếc bánh bagel cream chesse ngon hết cỡ...Ly cafe Au Lait với 2 gói đường...Rồng nước mà biết chắc cười cho vỡ bụng... Lỡ mua rồi ăn cho hết...tuần sau , stop !

---Mưa phố núi ---