Anh vẫn mãi thênh thang như biển cả ...
Ru tim em, con sóng hát vỗ bờ.
Để nổi nhớ hiện hình trôi ra biển ...
em ngàn năm ôm mãi mối tình xa...
Em hãy lắng tim em nghe biển hát
Nhẹ tênh tênh con sóng đuổi xa bờ
Kìa ! triền sóng vỗ về lên bờ cát...
.Thành lời yêu ru em giấc ban trưa.
Bóng tối ... bóng tối ...? ( Chorus )
Có làm em run rẫy,
Có thấm buồn - có trống vắng xót xa...
Em hãy nhớ những cơn mưa ngày ấy ...
Từng sợi rơi , giăng nỗi nhớ hiền hoà.
Và cuộc sống ... cuộc sống...
Nếu có vô tình như thế ?...
Em hãy là cô bé thích mộng mơ.
Xoè bàn tay đếm nổi sầu qua kẽ
Nghe tim mình thổn thức dấu ... yêu ... xưa !
Mưa rơi thềm vắng ,đã vơi chưa ? Hay vẫn mong chờ .
Cho nhau là hết ! Có ai hững hờ như áng mây kia .
Mưa rơi triền núi nụ hôn em đã trôi xuôi dòng,
Dòng sông xưa vẫn trôi về bến .
Nụ hôn em gởi ai bên trời .
Theo mưa về phố - hạt mưa rơi ngất ngây trong hồn .
Theo mưa về phố -Chiều mưa rơi có phai niềm nhớ thương .
Bay đi niềm nhớ mặc mưa tuôn cứ trôi xuôi dòng .
Theo mưa về phố nhớ thương mong chờ xin gởi trong mơ .
Ngày mưa đi mây giăng sầu nhớ .
Nụ hôn trôi mất đâu xa rồi .
Nụ hôn ai ước mong tình cuối
Nhiều nụ hôn thả trôi chơi vơi ...
Khoảng trời riêng em Thơ : Đình Nguyên Nhạc : Lang Thang
Nơi khoảng trời riêng em , tiếng đàn tôi ở đó ! Mong manh âm vọng của nỗi buồn , còn sót lại chút hồng tươi mùa hạ , sớm mai về tay hái nụ chiêm bao.
Nơi khoảng trời riêng em , bài thơ tôi trú ngụ. Môi nhạt nhòa son cũ. Đêm thật dài lời ru , rớt xuống giọt sương , long lanh màu sẫm đục. Trên vai tôi đọng lại một mùa thu.
Nơi khoảng trời riêng em , là lời em chưa nói , riêng tôi nghe sau những nụ cười. Mắt lệ rưng rưng...
Nơi khoảng trời riêng em có bài thơ tôi chưa viết... Gót chân buồn chưa đi hết một đường mưa
Nơi khoảng trời riêng em rất gần nhưng cũng xa. Sóng gào thét mãi vươn mình đứng dậy. Bờ xa xôi hải âu về , mỏi mệt vượt trùng dương